Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
Bình An về đây! Kiều Nhiên thôi cậu cũng đừng buồn, m.kiếp, chuyện này đúng là số mình là số con rệp chứ không trách gì chính phủ được!”.
“Giờ mà cậu còn đùa được à!”. Phương Hồi thở dài nói: “Kiều Nhiên cậu còn vào hùa với cậu ấy nữa à!”.
“Ai mà ngăn được cậu ấy!”. Kiều Nhiên nói với vẻ bó tay.
“Bà chằn này cũng kinh khủng quá! Vừa vào năm học mới đã chửi mình như tát nước, vạn sự khởi đầu không thuận lợi!”. Trần Tầm giơ ngón tay lên về phía văn phòng của khối.
“Cứ đợi đó! Bọn mình tha hồ mà hưởng!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.
Quả nhiên không nằm ngoài sự dự đoán của Kiều Nhiên, từ đó trở đi cô Lí không hề có thiện cảm với ba đứa, sau bài thi tháng đầu tiên, Kiều Nhiên đã bị gạt sang lớp B, may mà trước đó cậu đã có sự chuẩn bị về mặt tinh thần, nên cũng không thấy buồn. Trần Tầm thì ra sức an ủi cậu, Kiều Nhiên cũng không quan tâm, cậu cảm thấy học ở lớp này quá mệt, sang đây, cái gọi là “giảm tải” bị biến thành “tăng tải” như công thức toán học, sang lớp khác cũng là một sự giải thoát.
Vì toàn là những học sinh giỏi của các lớp, nên người nào cũng học rất kinh khủng, chỉ mong giờ giải lao cũng được ngồi giải đề, theo lời Triệu Diệp, cả lớp như một đàn gia súc. Không những vậy, giáo viên cũng đều là “loại giỏi” hoặc “xuất sắc”, duy trì truyền thống tốt đẹp yêu cầu nghiêm khắc đối với học sinh. Hàng ngày môn tiếng Anh phải học thuộc những câu quan trọng trong bài khóa, ngày hôm sau chép chính tả, nếu không chép được thì thật là đáng tiếc, ngài cứ việc ngoan ngoãn về nhà chép hai mươi lần. Môn ngữ văn thì vô vàn các bài có chữ khó, chữ viết sai, thường thức văn học, văn hóa Trung Quốc bác đại tinh thâm, chỉ có cái mình không nghĩ tới, không có cái cô không ra đề được. Toán lí hóa thì sách vở chồng chất cao đến tận thắt lưng, thật đúng là biển học vô bờ. Cứ như vậy, không những Kiều Nhiên không chịu nổi mà ngay cả xếp số của Phương Hồi và Trần Tầm cũng bị tụt xuống.
Và cô Lí thì vẫn cứ liên tục đe dọa, nào là đừng có tưởng lớp 10, 11 học giỏi mà lớp 12 vào được đại học, đừng tưởng chỉ dựa vào chút trí thông minh mà có tên trên bảng vàng, trường đại học Thanh Hoa, đại học Bắc Kinh chỉ mở cửa cho những ai biết chịu khó, chăm chỉ, chứ không phải dành riêng cho những kẻ đầu cơ. Những câu nói này đã kích thích Trần Tầm, khiến cậu chưa bao giờ hụt hẫng như vậy, Phương Hồi lại càng cả nghĩ hơn, chỉ mong được đỗ thứ nhất, thứ hai ngay lập tức, nhưng càng mong lại càng cuống.
Chính vì thế trong bối cảnh này, khi sự việc đó xảy ra, hai đứa gần như suy sụp.
Nguyên nhân là bài phát biểu hàng ngày của cô Lí sau giờ tự học buổi tối, đây là thời điểm khổ sở nhất đối với Trần Tầm, để tránh những lời phê bình bóng gió của cô, Trần Tầm luôn cúi đầu giải đề không nhìn cô, có lúc thậm chí còn nằm sấp xuống bàn chợp mắt nghỉ ngơi.
“Ừ”. Phương Hồi đáp với vẻ lo lắng, nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm không yên.
“Thôi từ giờ… bọn mình đừng đi với nhau nữa, cậu về trước, năm phút sau tớ mới về, sau đó sẽ gặp nhau ở con đường nhỏ phía cửa sau”. Trần Tầm nhìn vài túi áo trên áo khoác của mình, mặc dù miệng nói không sao, nhưng trong lòng cậu vẫn rất lo.
“Không cần đâu, tớ về thẳng nhà, lát nữa cậu cũng về thẳng nhà đi”. Phương Hồi nói, hiện giờ cô không còn tâm trạng nào để về cùng với Trần Tầm nữa.
Hai đứa thấp thỏm ngủ một đêm, ngày hôm sau cô Lí không nhắc đến chuyện này nữa, mọi thứ lại như bình thường. Sau đó qua tìm hiểu, Trần Tầm biết, người bị cô bắt được là Vương Mạn Mạn, Trần Tầm cũng ngại hỏi người ta viết gì, có liên quan đến cậu hay không. Tóm lại là chuyện này không ai đứng ra nhận cả, cũng không có ai gây phiền hà gì cho bọn họ, thế là dần dần hai đứa cũng đã yên tâm hơn, chỉ có điều trong giờ giải lao, giờ nghỉ trưa không tụ tập với nhau nữa.
Sau khi kì thi tháng kết thúc không lâu, để đôn đốc được học sinh nhiều hơn, các lớp 12 đều tổ chức họp phụ huynh. Lúc phát sổ ghi điểm, Phương Hồi lại nhìn thấy mẹ Trần Tầm, bà Trương Hiểu Hoa vẫn rất hòa nhã, dễ chịu, còn đứng nói chuyện với cô một lúc, hỏi tình hình học tập và xếp số của cô trong kì thi tháng.
Chào bà Trương Hiểu Hoa xong, lần đầu tiên Phương Hồi và Trần Tầm cùng về nhà sau sự kiện truyền giấy. Phụ huynh và giáo viên được gặp nhau đồng nghĩa với việc học sinh được thả lỏng, hai đứa đã cảm thấy thoải mái hơn sau mấy ngày ức chế vừa rồi. Trần Tầm mua củ khoai nướng, thơm nức, khói bốc nghi ngút, mỗi đứa một nửa, Trần Tầm cắn một miếng to nói: “Thời điểm này khoai chưa ngon lắm, nhạt quá!”.
“Ngon đó chứ!”. Phương Hồi vừa thổi vừa nói: “Cậu chỉ con nhà lính, tính nhà quan!”.
“Thôi đi! Đó là vì cậu chưa được ăn loại ngon! Ở gần nhà bà ngoại tớ có một quán chuyên bán khoai nướng, ngoài vỏ là một lớp bọc đường, bẻ ra bên trong đỏ rực, chậc chậc, thơm tuyệt!”.
“Hôm nào cậu mua cho tớ nhé”.
“Ừ! Đợi thi đại học xong tớ sẽ đưa cậu đi! Mỗi đứa ăn luôn hai, ba củ!”.
“Coi bộ dạng của cậu kia!”. Phương Hồi liền cười.
“Cười cái gì chứ, giỏi thì cậu đừn