Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.

g ăn!”. Trần Tầm xoa đầu cô, Phương Hồi vội tránh, vừa cười vừa đánh cậu.
Trần Tầm đưa Phương Hồi đến bến xe bus, trước khi lên xe còn thơm trộm cô một cái, Phương Hồi che mặt chạy mất, rồi cô bực bội trợn mắt nhìn Trần Tầm đang đứng dưới cười ranh mãnh, cậu vẫy tay rất chầy cối và nói lớn: “Tối tớ sẽ gọi điện cho cậu!”. Phương Hồi gật đầu, xe bus bắt đầu chuyển bánh, dần dần bỏ cậu lại sau lưng, biến thành một chiếc bóng màu xanh thẫm.
Và tối hôm đó, cuối cùng Phương Hồi lại không đợi được điện thoại của Trần Tầm.
Sau khi về đến nhà, ông Phương Kiến Châu không nói gì với cô, đây là chuyện rất hiếm gặp, vừa vào đến phòng khách là gọi điện thoại. Phương Hồi loáng thoáng nghe thấy hình như ông đang cãi nhau với bà Từ Yến Tân qua điện thoại, giọng ông mỗi lúc một to hơn, dần dần Phương Hồi cũng nghe thấy tên mình. Ba mẹ cô vẫn kết thúc cuộc nói chuyện trong sự bực bội như mọi bận, ông Phương Kiến Châu cúp điện thoại rất mạnh, bực bội đẩy cửa phòng Phương Hồi ra quát: “Ra đây!”.
Phương Hồi sợ quá, tay run lẩy bẩy, mặc dù ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân cãi vã nhau rất nhiều lần, nhưng với con gái, ông vẫn tỏ ra rất nhẹ nhàng, từ nhỏ đến lớn dường như không bao giờ cáu kỉnh với cô, lần này lại thể hiện rõ thái độ hầm hầm, khiến Phương Hồi vô cùng căng thẳng.
Phương Hồi run rẩy bước ra phòng khách, ông Phương Kiến Châu ngồi trên ghế sofa, mặt sầm xuống, nói lớn: “Phương Hồi, tao không ngờ mày lại làm được chuyện đó! Mày nói đi!”.
“Chuyện gì vậy ba?”. Đột nhiên Phương Hồi có linh cảm chẳng lành, nhưng vẫn không muốn tin chuyện đó đã xảy ra thật.
“Còn chuyện gì nữa hả? Có cần phải tao nhắc nữa không? Được, để tao nhắc, Trần Tầm!”.
Ông Phương Kiến Châu ném mạnh chiếc điều khiển ti vi xuống tràng kỉ, phát ra tiếng kêu rất mạnh. Còn Phương Hồi chỉ cảm thấy cô như bị rơi xuống địa ngục cùng với âm thanh này, đầu óc quay cuồng, trái tim như bị xé ra làm trăm mảnh, sợ hãi, chán chường.
“Chúng mày giỏi thật đấy! To gan đến mức để thầy cô và bạn bè cả trường biết hết! Cô Lí đã gọi riêng tao và mẹ Trần Tầm ra để nói chuyện, nói học sinh lớp khác truyền giấy cho nhau bàn tán chuyện hai đứa mày, nói nào là yêu nhau rồi, ngày nào cũng cầm tay nhau đi học, tan học. Lúc đó tao xấu hổ không còn mặt mũi nào, chúng mày không cảm thấy xấu hổ hả? Cô Lí bảo cho chúng mày cơ hội, lên gặp cô để nói chuyện, nhưng không đứa nào thèm để ý đến lời cô, vẫn cứ nhơn nhơn, sao mà to gan lớn mật thế chứ? Mày nói đi ai đã dạy mày hả? Mày đừng tưởng không ai biết mấy trò mèo đó của chúng mày nhé, nhà nó điện thoại máy mẹ máy con, tối đến chúng mày gọi điện thoại, máy mẹ đặt trong phòng mẹ nó liền nhấp nháy, người ta đã biết từ lâu rồi, chẳng qua là ngại nhắc mày thôi! Mẹ Trần Tầm nói mày đã từng đến nhà nó ăn cơm đúng không? Con gái lớn ngần này rồi mà không biết… Hả! Để mẹ bạn mình nói mình như vậy! Đáng lẽ những việc này không nên nói với ba mày, nhưng mẹ mày không hề quan tâm, chỉ biết cắm đầu đi kiếm tiền thôi! Mẹ Trần Tầm bảo muốn mẹ mày gọi điện thoại cho bà ấy, đó, vừa gọi điện thoại xong mẹ mày lại cãi nhau với tao. Lúc cần giáo dục không giáo dục, xảy ra việc rồi mới nghĩ mình là Gia Cát Lượng! Tao nói cho mày biết nhé, mấy ý đồ đó của bọn mày chấm dứt ngay lập tức cho tao! Bình thường thằng hay gọi điện thoại cho mày vào buổi tối là Trần Tầm phải không? Tao hỏi ai gọi thì bảo là bạn, tao còn không biết là bạn à! Định lòe ba mày đúng không! Từ nay trở đi mày không được gọi điện thoại nữa! Hỏi bài tập, đối chiếu đáp số đều không được! Hàng ngày buổi sáng tao đưa mày đi học, tối đến đúng bảy giờ có mặt ở nhà. Nếu mà tao còn phát hiện ra mày và thằng đó không chấm dứt thì đừng trách tao, đến lúc đó tao sẽ không nể mặt mày nữa đâu đấy!”
Phương Hồi vừa khóc vừa nghe ông Phương Kiến Châu giáo huấn, nỗi xấu hổ, sợ hãi, bởi những câu nói đáng sợ đó hằn sâu trong trái tim cô, tựa như một người bị tùng xẻo, khiến cô vô cùng đau đớn, không biết chỗ nào để né tránh.
“Nghe rõ chưa! Nói đi!” Ông Phương Kiến Châu tiếp tục nghiêm giọng tra khảo.
“Con… con biết rồi…”. Phương Hồi nức nở đáp.
“Đi rửa mặt rồi làm bài tập đi!”. Ông Phương Kiến Châu châm lửa hút thuốc, khua tay nói.
Phương Hồi quay đầu đi về phòng mình, chỉ là một cánh cửa hẹp, trước khi và sau khi bước vào là hai khoảng trời hoàn toàn khác nhau, khiến cô cảm thấy thế giới đã đến ngày tận thế.






Đêm hôm đó Phương Hồi gần như không chợp mắt, ngày hôm sau đúng là ông Phương Kiến Châu chở cô đến trường thật, rồi lại dặn dò, đe dọa một hồi ở cổng trường, khiến Phương Hồi một lần nữa cảm nhận được rằng, tất cả những chuyện đã xảy ra không phải trong giấc mơ, mà là hiện thực đau thương không thể nào thay đổi.
Phương Hồi đã gặp Trần Tầm trước cửa lớp, mặt cậu nhìn cũng rất tiều tụy, rõ ràng là hôm qua bà Trương Hiểu Hoa cũng đã nói những điều tương tự với cậu. Hai đứa bình thường rất thân thiện với nhau, lúc này sau khi nhìn thấy nhau đều hơi sững lại, Phương Hồi mắt đỏ hoe, cúi đầu