Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342380

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2380 lượt.

ại đây anh mày biểu diễn cho mà xem!”.
Tôi giả vờ cởi tất ra, Aiba liền chạy ngay ra xa nói: “Anh thôi ngay đi! Kinh quá! Cuối cùng thi em đã biết tại sao Hoan Hoan đá anh, Phương Hồi không chịu chấp nhận, vớ vẩn quá!”.
“Hê hê, hóa ra tương lai số phận của tôi bị đại sư nắm hết rồi hả? Xin mời đại sư Aiba ngồi, thảo dân dỏng tai lắng nghe, xin ngài hãy chỉ đường cho con!”. Tôi đứng dậy, kéo ghế lại nói.
“Em thật sự chẳng buồn nói với anh nữa”. Aiba lườm tôi một cái nói.
“Thế đâu có được! Không có sự giúp đỡ và chỉ đạo của ngài, thảo dân như chú cừu non lạc vào bầy sói, tương lai đầy rẫy khó khăn, đồng chí Aiba, đảng và nhân dân cần đồng chí!”. Tôi cười giả lả kéo cô nói.
“Thôi đừng bẻm mép nữa!”. Aiba hất tay tôi ra nói: “Em hỏi anh thật nhé, rốt cuộc anh và Phương Hồi định thế nào?”.
“Anh và Phương Hồi… em nghĩ bọn anh sẽ thế nào?”. Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống đáp.
“Làm sao em biết được? Thời gian trước em thấy anh bám riết lấy người ta, như chú chó vớ được khúc xương, nhưng từ hôm ở Bắc Kinh sang lại thấy khác. Anh định thế nào hả? Có định theo đuổi Phương Hồi nữa hay không?”. Aiaba ngồi đối diện với tôi hỏi.
“Anh định hay không? Anh định thì làm được gì, người ta không chịu hợp tác thì anh cũng chịu”.
“Anh không cố gắng thì người ta có hợp tác được không? Nếu em là anh, dù phải theo đuổi đến tận chân trời góc bể cũng phải theo cho bằng được!”.
“Hay là em có ý đồ gì xấu với Phương Hồi hả? Sao anh cứ có cảm giác là em còn sốt ruột hơn cả anh nhỉ?”. Tôi ghé sát vào hỏi.
“Biến đi! Đáng lẽ tôi không nên sang tìm anh!”. Lần này Aiba đã bực thật, cô nàng đứng dậy bỏ ra ngoài.
“Cái mà Phương Hồi cần, anh không thể cho được!”.
Tôi liền nói với theo, Aiba bèn dừng lại, cau mày nói: “Cậu ấy cần cái gì mà anh không cho được? Cậu ấy chỉ cần một tình yêu không bao giờ có sự phản bội, một người có thể mãi mãi ở bên cậu ấy, cái mà cậu ấy cần có gì là quá đáng không?”.
“Trước hết tình yêu mà Phương Hồi cần không phải là tình yêu do anh trao, thứ hai mãi mãi là cái gì? Mãi mãi được bán theo cân hay theo đống?”. Tôi nhìn cô nàng và nói với vẻ chán chường.
“Không có ai khuyên nhủ thì chắc chắn Phương Hồi sẽ không thể quên Trần Tầm. Anh đã làm được rất nhiều, tại sao lại không làm tiếp?”.
“Nhưng Phương Hồi cũng phải chịu nghe khuyên nhủ mới được chứ! Anh sợ mình không làm được mà làm cho cô ấy càng buồn hơn!”.
“Hừ! Đây chính là điểm mà tại sao em khinh thường đàn ông các anh! Nói cho cùng là anh vẫn không dám gánh trách nhiệm!”. Aiba liền nói với giọng kinh miệt: “Anh sẵn sàng tiêu hết tiền của mình vì Phương Hồi, sẵn sàng gặm bánh mì không hai tháng liền, nhưng lại không dám hứa vì hai chữ mãi mãi này. Trương Nam, anh tưởng anh vĩ đại lắm à? Nhảm nhí”.
Aiba đóng cửa rầm một tiếng rồi đi ra, tôi ngồi thẫn thờ trong phòng. Thú thực là tôi không dám hứa về cái gọi là mãi mãi, đừng nói mãi mãi, ngay cả bảo tôi phải hứa ngày mai sẽ thế nào, tôi cũng không thể đưa ra câu trả lời chắc chắn. Một người đã từng bị phản bội, đã đến độ tuổi buộc phải nghĩ cho mình như tôi, không thể tiếp tục vỗ ngực cam đoan gì đó. Kẻ cả tôi theo đuổi Phương Hồi hết sức mình thì cô có đồng ý không? Kể cả cô đồng ý thì chưa đầy một năm nữa tôi sẽ về nước, trong khi Phương Hồi phải ở lại Australia ít nhất hai năm nữa mới tốt nghiệp, hai năm đó liệu chúng tôi có kiên trì được không? Kể cả là chúng tôi kiên trì được, quay về Bắc Kinh rồi, chúng tôi có còn yêu nhau nữa hay không? Gia đình cô có chấp nhận tôi không? Công việc của tôi có nuôi được cô ấy không? Hàng loạt giả thiết này đã khiến tôi mất hết ý chí chiến đấu. Hồi trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành, chín chắn, chúng ta có thể né tránh sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí thuở ban đầu.
Bất luận nói thế nào, thực tế trước mắt là, tôi thực sự không biết phải làm thế nào với Phương Hồi.
Ngày tháng trôi dần, những ngày còn lại của tôi ở Australia đã bước vào giai đoạn đếm ngược. Vì Phương Hồi vẫn còn ở lại nên trước khi về nước, tôi không hề vui mà lại cảm thấy lưu luyến, bịn rịn khó tả trước giờ phút chia tay. Tôi tưởng tượng ra rằng có lẽ Phương Hồi cũng có suy nghĩ đó, vì thời gian đó cô thường xuyên sang phòng tôi, nói dăm ba câu chuyện, mượn mấy thứ đồ linh tinh, sau đó ở lại giúp tôi thu dọn va li hết lần này đến lần khác.
Tôi nhìn đám hành lí của mình bị thay đổi vị trí qua bàn tay của Phương Hồi và bất chợt mỉm cười. Người nào không hiểu lại tưởng cô là người yêu của tôi. Còn cô làm hộ tôi những việc này bằng tâm trạng như thế nào?
“Anh bảo này… cái va li đen bị em hành hạ mấy lần rồi? Cũng đâu có thấy đặt thêm được đồ gì đâu!”. Tôi cười nói.
“Ai bảo thế, vừa nãy có chiếc cốc này không? Có lọ dầu này không? Đồ đạc mang về chỉ có hạn, anh để trống nhiều thế này, chẳng lẽ anh còn định quay lại chuyến nữa để lấy à?”. Phương Hồi chỉ cho tôi nói.
“Nếu em bảo anh quay lại, anh sẽ quay lại!”. Đột nhiên tôi buột miệng.
Phương Hồi liền sững lại,


XtGem Forum catalog