Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

ợc rằng, tôi và cô nàng có thói quen móc tất trong những lúc căng thẳng có trình độ ngang nhau, điều này khiến tôi rất không khoái. Nhưng Phó Vũ Anh lại tỏ ra rất vui, nhìn thấy tôi liền bước tới, nhiệt tình chỉ cho tôi biết bàn làm việc của cô, đồng thời càng nhiệt tình hơn khi đưa tôi đi loanh quanh cho biết khu làm việc của nhóm chúng tôi.
Đến nơi, tôi đã được tất cả các đồng nghiệp đón chào bằng ánh mắt nóng bỏng, điều này khiến tôi tự tin hẳn lên, hóa ra bổn nhân cũng có thế mạnh nhất định đó chứ, ví dụ dáng dấp ổn, biết ăn nói, khiêm tốn lịch sự, biết tiến biết lùi… Trong lúc tôi đang thao thao tự biểu dương mình thì đột nhiên Phó Vũ Anh đứng lại, nói với tôi với giọng ai oán: “Trương Nam, em muốn đổi chỗ cho anh quá…”.
Tôi cúi đầu nhìn bàn làm việc đang trống trơn rồi thắc mắc: “Sao vậy? Chỗ này là bảo địa phong thủy hả?”.
“Bảo địa phong thủy tuyệt vời”. Phó Vũ Anh gật đầu liên hồi nói: “Em dám chắc là ít nhất có một nửa số đồng nghiệp nữ trong tầng bọn mình đều muốn ngồi ở đây”.
“Hê hê, thế thì lạ nhỉ! Anh vừa mới đến, sao lại được đón tiếp nồng hậu như vậy nhỉ? Lí do gì vậy?”. Tôi ngồi xuống ghế, xoay một vòng rồi nói.
“Là vì…”.
Đang nói thì cô nàng liền dừng lại, mặt mày rạng rỡ nhìn về phía sau lưng tôi mỉm cười. Tôi ngoảnh đầu lại, một anh chàng đẹp trai có thể gọi là Đông Gioăng đã đứng cạnh tôi từ lúc nào, cậu ta đặt đồ đạc lên bàn làm việc của mình và mỉm cười bước đến hỏi: “Vũ Anh đến rồi à? Đây là đồng nghiệp mới hả!”.
“Vâng! Hôm nay anh ấy đến nhận việc, em vừa đưa anh ấy vào! Đây là Trương Nam”. Phó Vũ Anh giới thiệu.
Đáng lẽ lúc này tôi phải đứng lên, nhưng tôi không thể nhúc nhích, tấm thẻ mà anh chàng này đeo trước ngực lắc lư liên hồi trước mặt tôi, dòng chữ trên đó khiến tôi có cảm giác dường như thời gian quay trở lại thời điểm hai năm về trước tại Australia.
Anh chàng đó ngồi xuống và đưa tay về phía tôi, khuôn mặt cậu ta rất đẹp trai, rồi cậu ta nói với vẻ không hài lòng lắm: “Xin chào! Tôi là Trần Tầm!”.
Tôi nhìn vào lòng bàn tay của anh chàng và thầm nghĩ, m.kiếp, cuộc đời thật là oái oăm!
Sau khi chia tay Phương Hồi, tôi và Trần Tầm trở thành đồng nghiệp của nhau.
Trần Tầm, đúng vậy, chính là anh chàng Trần Tầm học trường F, đẹp trai, biết chơi bóng, hát hay, biết chọc con gái cười, biết đưa Phương Hồi sang Australia đó.
Bàn làm việc của tôi và Trần Tầm ở cùng một ô, suốt ngày chạm mặt nhau. Và ánh mắt nóng bỏng mà tôi được hưởng trong ngày đi làm đầu tiên đó, phần lớn cũng là để dành cho Trần Tầm. Điều này khiến tôi cảm thấy thất bại, chính vì thế ngay từ đầu tôi đã không có thiện cảm với cậu ta.
Tuy nhiên, dần dần các cuộc tiếp xúc giữa tôi và Trần Tầm vẫn tăng lên, biết làm thế nào, ngày nào cũng gặp, ngày ngày đi làm chui vào một tổ chim, đi công tác ở cùng phòng, thậm chí những lúc làm thêm giờ đến sáng sớm còn ngủ chung một giường, gần gũi với cậu ta hơn cả gần gũi với Phương Hồi.
Nhưng nói thật là Trần Tầm đối xử khá tốt với tôi. Cậu ta không xa lánh tôi vì buổi đầu tiên gặp gỡ tôi tỏ ra rất thờ ơ, cũng không bực tôi khi nhiều lần tôi dò hỏi chuyện riêng tư của cậu, giúp tôi rất nhiều trong công việc. Lần đầu tiên làm kiểm toán vô cùng vất vả, không thể thích nghi ngay với cường độ làm việc không phân biệt ngày đêm, nhìn một đống giấy tờ, con số mà chỉ muốn nôn, đặc biệt là nửa đêm phải kiểm tra kho, tôi chỉ muốn chửi to cho đỡ stress. Còn Trần Tầm đến Vĩnh An được gần hai năm, đã quen với công việc này từ lâu, chính vì thế cậu luôn an ủi tôi, làm xong việc còn giúp tôi sửa lại bản thảo. Bình thường lúc nào có thời gian, chúng tôi cũng sẽ đi uống bia, ăn cơm, nói chuyện tào lao với nhau.
Nói thế nào nhỉ, thực ra Trần Tầm là người rất dễ sống, cậu ta thông minh, rất được việc, lại không kiêu căng, cư xử có trước có sau, không kẹt xỉ cũng không khoe khoang. Nhưng không hiểu sao tự đáy lòng tôi không thể chấp nhận được cậu ta. Nói thẳng ra là tôi thấy bất bình thay cho Phương Hồi. Cứ nghĩ đến việc vì cậu ta mà Phương Hồi phải phiêu bạt sang đất khách quê người, đi thuê phòng với bạn ở ngoài, nhặt đồ gia dụng trên đường về dùng, nhà vệ sinh hỏng, phòng bốc mùi hôi thối mà vẫn phải ở, bị trộm đồ trắng tay mà vẫn không về nước, nửa đêm sốt cao uống hai viên hạ sốt rồi cố gắng chịu, nửa đêm mơ thấy Trần Tầm lại khóc, vì một số đồ vật rất nhỏ nhặt dính dáng đến cậu ta mà buồn bã, đau khổ như vậy, bây giờ nhìn thấy Trần Tầm tàn đầy sức sống, tôi không thể nào chơi vô tư với cậu ta như anh em.
Trần Tầm chưa bao giờ nhắc đến Phương Hồi trước mặt tôi, hai chữ này chưa bao giờ thốt ra khỏi miệng cậu ta. Tôi bực vì sự tuyệt tình đó, nên luôn tìm đủ mọi cách để gợi chuyện. Ví dụ ăn cơm với nhau, lúc nào gọi sủi cảo, tôi đều gọi sủi cảo nhân hồi hương[1'>, hơn nữa lúc nào cũng nhấn mạnh chữ Hồi. Nhưng Trần Tầm lại không phát hiện ra, sau đó trước khi tôi gọi đồ ăn, cậu ta còn luôn nhắc rằng gọi sủi cảo hồi nhân hồi hương ấy, Trương Nam thích ăn!
[1'> Rau thì là có âm Hán Việt là hồi hương.
Hoặc là có lúc tôi trêu Trần Tầm, nói thời