Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
c nào làm được đều thử xem. Không phải có rất nhiều người như vậy sao? Học xây dựng lại làm về quảng cáo, học môi trường lại làm về bất động sản, người đông quá nên khó phân công, xã hội cho các con cơ hội tìm kiếm tương lai con gì, con trai, ngày mai đến ngân hàng nộp hồ sơ đi.
M.kiếp! Dĩ nhiên là không thể chấp nhận rồi! Tôi từ Australia xa xôi trở về là để giữ tiền, trả tiền cho thiên hạ ư? Những kiến thức mà tôi đã học vứt đi hết à!
“Dĩ nhiên được rèn luyện ở quầy cũng là cần thiết”. Miệng tôi thì cười, nhưng bụng thì gầm lên.
“Em nhắc đến phòng tín dụng thì em có nguồn tài nguyên gì không? Có kéo được khách hàng không?”. Một giám thị khác hỏi.
“Em nghĩ nếu dựa vào sự nỗ lực của em, em làm được…” Tôi còn chưa nói hết thì đã bị anh ta ngắt lời.
“Không phải bảo em, mà là nói em có nguồn tài nguyên gì có thể lợi dụng không? Anh thấy trong hồ sơ em có viết mẹ em là trưởng phòng tài vụ, liệu bà có thể giúp em trong việc gửi tiền không?”.
M.kiếp! Tôi đi xin việc hay mẹ tôi đi xin việc! Thật quá thực dụng!
“Nếu cần thì mẹ em có thể ủng hộ em ở một góc độ nhất định!”. Tôi tiếp tục cười, bụng thì lại gào lên.
“Được rồi. Người tiếp theo”. Giám thị không đếm xỉa gì đến tôi nữa mà gác hồ sơ của tôi sang bên cạnh. Xem ra mối quan hệ của mẹ tôi vẫn chưa ăn thua, rõ ràng không đủ để họ phải chú ý, sau đó nghe thấy mấy vị tiếp theo trình bày về gia đình hiển hách của họ, tôi càng hiểu thêm được rằng, lần này tôi lại công toi rồi.
Ra khỏi phòng hội nghị, tôi liền cởi ngay calavat ra, Phó Vũ Anh đi trước tôi, nhìn cũng rất chán nản. Tôi nhìn giữa hai chân cô nàng… loáng thoáng… có lỗ thủng của tất, bèn vỗ vai rất hào hiệp nói: “Ờ… Em là Phó Vũ Anh đúng không? Tất của em… rách rồi”.
Phó Vũ Anh liền cúi đầu xuống ngó rồi kêu lên một tiếng, mặt đỏ bừng nói: “Cảm ơn anh!”.
“Không có gì”. Tôi bấm thang máy nói: “Ai căng thẳng mà chẳng như vậy”.
“Vừa nãy em căng thẳng quá, lần này chắc chắn không ăn thua”. Cô nàng nói với vẻ rầu rĩ.
“Cũng không hẳn là vấn đề căng thẳng, ba người đằng sau em, người nhà không là giám đốc thi cũng là tổng giám đốc, chắc chắn đều có quan hệ cả, như bọn mình, dù căng thẳng hay không cũng chẳng làm được gì”. Tôi nói một cách chán chường.
“Đúng vậy! Thật chẳng công bằng tí nào! Em cũng không trông chờ gì vào đám ngân hàng này, thà là đi nộp hồ sơ vào văn phòng còn hơn! Buổi chiều em sẽ đi! Đúng là hơi mệt nhưng không nhiều người chạy cửa sau như thế này!”. Phó Vũ Anh bất bình nói.
“Em đến văn phòng nào?”. Tôi hỏi cô nàng, nghĩ bụng nếu ổn thì tôi cũng nộp một bộ hồ sơ, đằng nào thì tôi cũng chẳng có hi vọng gì.
“Vĩnh An. Em có một chị bạn làm ở đó, hôm nay bảo em đến nộp hồ sơ”. Phó Vũ Anh nói.
Vĩnh An là văn phòng quốc tế rất có tiếng, ngay từ hồi ở bên Australia tôi đã biết, dĩ nhiên là tôi sẽ không bỏ qua cơ hội trước mắt, đúng lúc thang máy đến nơi, tôi vội hào hiệp bước lên một bước và giữ cửa, nhường cho Phó Vũ Anh vào trước. Cô nàng mỉm cười duyên dáng và nói lời cảm ơn, tôi liền khua tay nói: “Đừng khách khí! Quan tâm phụ nữ là điều nên làm!”.
“Buổi chiều anh phải phỏng vấn không?”. Phó Vũ Anh hỏi.
“Không. Nếu anh mà có chị bạn ở Vĩnh An thì chắc chắn anh cũng đi, tiếc thật, bạn bè của anh ở khắp thế giới mà chẳng có ai nộp hồ sơ giúp anh cả!”. Tôi cố tình nói với vẻ buồn bã.
“Anh có còn hồ sơ không? Hay là em nộp giúp anh một bộ nhé”. Phó Vũ Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thông cảm nói.
“Thật hả? Thế thì cảm ơn em quá! Em tốt bụng ghê, thời buổi này hiếm người tốt bụng lắm!”. Tôi đưa bộ hồ sơ của mình cho cô nàng với vẻ vô cùng biết ơn.
Phó Vũ Anh liền mím môi cười nói: “Có gì đâu, thì chỉ nộp giúp hộ anh hồ sơ thôi mà, chị bạn em nói hồ sơ nộp vào chỗ họ nhiều vô kể, cứ từng chồng từng chồng cao ngất, em chỉ tiện thể nộp giúp thôi”.
“Thế cũng vẫn phải cảm ơn em! Anh cho em số điện thoại di động của anh nhé! Sau này thỉnh thoảng bọn mình nhớ liên lạc!”. Tôi tiễn Phó Vũ Anh ra cổng, móc điện thoại ra chờ đợi nói.
Phó Vũ Anh vui vẻ đọc một dãy số, trước khi đi còn lưu luyến vẫy tay chào tôi, nhờ có sự phối hợp của cô mà tôi cũng cảm thấy mình đã gặt hái được một thành công nho nhỏ. Mặc dù tài cán xin việc không ra gì, nhưng khả năng khua môi múa mép vẫn không tụt lùi.
Không ngờ hành động vô tình này lại giúp tôi tìm được việc. Tôi đã qua được vòng thi phỏng vấn của Vĩnh An và trở thành nhân viên của văn phòng quốc tế nổi tiếng này. Nhưng đến lúc kí hợp đồng tôi lại ngần ngừ hồi lâu, mức lương ghi trên hợp đồng chỉ cao hơn 50 tệ so với người tốt nghiệp đại học, tôi cảm thấy thật có lỗi với tấm bằng của minh, nhưng biết làm thế nào, Trung Quốc cái gì cũng thiếu chỉ mỗi không thiếu người, tôi mà không vào đây làm thì đằng sau còn đầy người bám sát, nghĩ đến những đồng loại còn đang phải lang thang ở khắp nơi trên thế giới, tôi đành cắn răng kí tên. Gì thì gì vẫn cứ phải chiếm chỗ đã.
Hôm đầu tiên đi làm, tôi đã gặp Phó Vũ Anh, lúc nhìn thấy cô nàng, tôi không thể vui lên được, tôi cảm thấy việc tôi vào Vĩnh An chứng minh đư