Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342377

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.

ngại ngùng vuốt tóc nói: “Anh chỉ nói linh tinh! Thôi em mặc kệ anh đấy!”.
Nói rồi cô liền đứng dậy, tôi nhìn theo dáng đi mềm mại của cô, không kìm được bèn gọi: “Phương Hồi!”.
“Thôi nhé, ngày mai lên máy bay rồi, anh thu dọn lần nữa đi!”.
Phương Hồi không ngoái đầu lại, tôi vội hỏi tiếp: “Ngày mai em có tiễn anh không?”.
“Em có”. Cô đứng thẳng lưng rồi nói: “Em tiễn anh ra sân bay!”.
Ngày hôm sau Aiba và Phương Hồi đưa tôi ra sân bay, trên đường đi, tôi ra sức khua môi múa mép, bọn họ cũng nhiệt tình phối hợp với tôi, giả vờ cười nói rất vui vẻ, nhưng không ai thể xóa đi nỗi buồn trước lúc chia tay. Sau khi xuống taxi, tôi liền ra cốp xe lấy hành lí, Phương Hồi cũng đi theo và không hề ngần ngừ, nhấc ngay chiếc va li da màu đen mà cô đã sắp xếp nhiều lần đó, tôi vội ngăn cô lại nói: “Đưa cho anh, cái đó hỏng bánh xe rồi, nặng lắm!”.
“Không cần đâu, để em xách hộ anh!”. Phương Hồi nói với giọng rất quả quyết.
“Thôi, đưa cho anh, bắt con gái xách va li cho mình thì mất điểm quá!”. Tôi đưa tay ra nói.
“Không”. Phương Hồi lắc đầu và nói với giọng rất kiên quyết, cô xách chiếc va li lên một cách chật vật rồi bước đi.
Aiba liền thở dài, tôi đi theo sau mà không biết phải làm thế nào.
Hôm đó Phương Hồi xách va li đến tận cửa kiểm ta an ninh, chiếc bóng mảnh khảnh của cô rất không cân xứng với chiếc va li cồng kềnh. Tôi biết cô ra tiễn tôi theo cách ngang ngạnh của minh, tôi nghĩ chắc là ngoài tôi ra, không ai cảm thận được tình cảm đặc biệt bao hàm trong đó, chúng tôi là tri kỉ của nhau, nhưng lại không biết rốt cuộc là hạnh phúc hay bất hạnh.
Trước khi vào cửa, cuối cùng Phương Hồi đã buông tay ra, tôi không ngần ngại mà ôm chặt lấy cô, tôi không muốn làm một gã trai như Kiều Nhiên, lúc nào cũng giữ những điều nuối tiếc, tôi muốn giữ lại sự vĩnh hằng trong giây phút mình có thể nắm bắt. Tôi cảm nhận được Phương Hồi đang run rẩy trong vòng tay tôi, cũng cảm nhận được rằng nước mắt ướt nhòe trên vai tôi, nghĩ lại hai năm sống trên đất Australia vừa qua, nước mắt và nụ cười của cô đều đã từng thuộc về tôi, như thế tôi cũng thỏa mãn lắm rồi.
Tôi không khóc, nếu sức mạnh của vòng tay không thể giữ cô ở bên tôi thì ít nhất sẽ phải gặp lại trong giây phút cuối cùng. Tôi vẫy tay chào bọn họ rồi bước nhanh về phía phòng đợi, Australia và Phương Hồi đã trở thành phong cảnh ở lại sau lưng tôi.
Cuối cùng mọi nước mắt tôi đã trào ra trên độ cao vài chục nghìn foot, cảm giác đau đớn trong trái tim khiến tôi hiểu được rằng, Phương Hồi đã tồn tại và không thể xóa mờ trong cuộc đời tôi.






Gặp gỡ
Phương Hồi nói: “Sau khi trưởng thành, ta luôn được học những bài học, đi trên những con đường, gặp gỡ những con người không giống với ngày trước, chúng ta không thể tránh khỏi số phận đôi ngả đôi đường”.
Về đến Bắc Kinh, phải mất một thời gian tôi mới thích nghi được với cuộc sống mới, thỉnh thoảng ngủ vẫn giữ thói quen tìm kiếm bóng dáng Phương Hồi, sau khi đối chiếu tỉ mỉ căn phòng của tôi với căn phòng nhỏ ở Australia, tôi mới hiểu ra rằng, tôi và cô đã ở hai bán cầu khác nhau.
Tôi nghỉ ở nhà mấy ngày rồi bắt tay vào làm hồ sơ xin việc. Xét cho cùng thì tôi sang Australia không phải là kiếm người yêu, mục đích quan trọng nhất vẫn là lấy được tấm bằng nước ngoài, về nước tìm một công việc tàm tạm. Chỉ tiếc rằng tôi có vẻ như sinh không gặp thời, khi người ta đi du học, du học sinh còn được cưng như trứng mỏng, đến lượt tôi du học về, thì cứ dưới một tấm biển tuyển dụng lại có nửa anh du học sinh. Khái niệm nửa anh du học sinh là người mà sau khi đi du học chỉ sống chung với người nước mình, thi cử gần như chỉ quay cóp, đi học thì toàn ngủ gật, mua đồ thì toàn ra hiệu bằng tay chân, tìm việc chủ yếu dựa vào vận may. Chính vì có những đối tượng này trà trộn trong du học sinh mới khiến cho chúng tôi bị trượt giá nặng. Thế nên khi tôi cầm tấm bằng tốt nghiệp in chữ vàng đi xin việc, các ông các chú các cô các bà ở phòng nhân sự đã không còn nhìn tôi bằng ánh mắt tôn sùng nữa, mà thay vào đó là một thái độ thờ ơ, câu hỏi được đưa ra cũng rất coi thường, chỉ còn thiếu nước là hỏi thẳng gia đình các cậu đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để mua tấm bằng này.
Ngành tôi học ở Australia là kế toán, không phải vì tôi theo đuổi và yêu thích chuyên ngành này đến mức nào, mà chỉ đơn thuần là do dễ qua, dễ tốt nghiệp. Mẹ tôi đã làm cả đời ngành này, thế nên cũng rất hiểu, trước khi tôi đi xin việc, bà đã nói với tôi về độ nhạy cảm của cái nghề này, tổng kết lại là tốn công, tốn sức, dễ bị ghét, rủi ro cao. Làm sổ sách giả chắc chắn không ổn, sớm muộn rồi cũng bị cơ quan công an sờ gáy; làm sổ sách chuẩn cũng không ổn, sớm muộn gì cũng bị ông chủ cho thôi việc. Thế nên tốt nhất là không nên làm. Tôi nghĩ bụng thế con làm gì? Ngành tự động hóa mà tôi học hồi đại học đã gần như quên sạch. Mẹ tôi liền bảo ta có thể đi đường vòng để cứu nước, làm những nghề có liên quan, ví dụ làm trong văn phòng công ti tư vấn chứng khoán, việ