Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.
rằng, ngay cả với tư cách là người yêu của anh ấy tớ cũng không có, anh ấy cũng chưa bao giờ bảo tớ đợi anh ấy cả. Giữa hai bọn tớ không có tình cảm sâu nặng gì, không thể so được với cậu và Trần Tầm. Nhưng tớ vẫn muốn làm như vậy. Tớ cũng đã quen rồi, tớ cứ có cảm giác rằng một ngày nào đó anh ấy sẽ quay về và cho tớ một lời giải thích. Tình cảm của bọn tớ mong manh như vậy đấy, nhưng cứ như hai sợi chỉ, quấn chặt vào nhau và tạo thành nút thắt không thể gỡ. Thế nên Phương Hồi ạ, Bạch Phong không quay về thì tớ cũng không thể thích ai được”.
Phương Hồi nghe cô kể, đột nhiên thấy thương thương, cô nhìn đôi tay của Ngô Đình Đình mà thấy buồn vô cùng. Lúc đó cô còn chưa có khái niệm mười năm là khái niệm như thế nào, nhưng cô hiểu quãng thời gian dài hơn một nửa số tuổi của cô này chắc chắn là vô cùng khổ sở.
Phương Hồi bước đến, nắm tay Ngô Đình Đình nói: “Chắc chắn cậu sẽ đợi được Bạch Phong!”.
Ngô Đình Đình quệt nước mắt, cũng nắm chặt tay cô nói: “Tớ mong là thế, mong những lời may mắn của cậu sẽ trở thành hiện thực!”.
Hai đứa cầm tay nhau rồi quay vào bên trong, khiến Trần Tầm cũng sững người. Tôn Đào vỗ tay nói: “Trần Tầm, vậy là ước mơ của ông trở thành hiện thực rồi nhé, thê thiếp đã chung sống hòa bình với nhau dưới một mái nhà!”.
“Em nghĩ đó phải là ước mơ của anh chứ nhỉ? Bao giờ anh cũng phải kiếm nàng thiếp chứ?”. Dương Tình nháy mắt, nhìn Tôn Đào nói.
“Anh làm gì có tài cán đó, ngậm trái tim em trong bụng rồi!”. Tôn Đào vội ôm chặt Dương Tình nói.
“Dương Tình nói hay lắm! Với gã Tôn Đào, chỉ có cậu là trị được hắn!”. Ngô Đình Đình dí mạnh tay vào trán Tôn Đào một cái và nói.
“Đúng vậy! Chẳng nghiêm túc tí nào cả! Tôi hỏi ông, quà của tôi đâu?”. Trần Tầm xòe tay ra nói.
“Ông mà không nói thì tôi suýt quên mất, đợi chút, để tôi lấy”. Nói rồi Tôn Đào liền móc tay vào túi quần.
Cậu ta móc từ túi trái ra một túi gì đó dài dài dài, nhìn một lát rồi nói, “không phải, không phải”, rồi lại đút trở lại vào bên trong, móc từ túi phải ra một túi vuông khác, vẫn nói “nhầm rồi, nhầm rồi” rồi lại đút trở lại. Cuối cùng móc hết chỗ nọ chỗ kia cũng vẫn không móc ra được quà gì, cậu ta liền cười ranh mãnh và ném cho Trần Tầm hai món trong túi nói: “Đi vội quá, quên mang rồi. Thôi lấy hai món này thay quà nhé, hê hê, có khi đây là cái ông cần nhất ấy chứ”.
Trần Tầm cúi đầu nhìn rồi cười quay sang véo tai Tôn Đào, Phương Hồi thấy trên đó viết dòng chữ “thử thai”, “tránh thai”, biết không phải là cái gì hay ho, ngượng quá mặt đỏ bừng lên.
Mấy đứa đang đùa nhau thì đột nhiên điện thoại của Ngô Đình Đình đổ chuông, cô vẫy tay ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nghe máy: “A lô… vâng., ông đừng vội, có chuyện gì ạ, ông cứ nói từ từ… hả… gì cơ ạ? Ông nói gì cơ?… Thật ạ? Thật ạ? Thật hả ông? Bọn họ nói như vậy thật ạ?… Vâng, vâng, cháu biết rồi… Để cháu sẽ bảo với bọn họ!… Tối cháu sẽ đến chỗ ông! Vâng! Cháu chào ông!”.
Lúc cúp máy, Ngô Đình Đình đã giàn giụa nước mắt, mọi người đều giật mình nhìn cô không nhúc nhích. Cô liền đứng bật dậy, nói lớn: “Bạch Phong không giết người! Anh ấy không có tội!”.
Trần Tầm cũng đứng phắt dậy, kéo Ngô Đình Đình nói: “Gì cơ? Rốt cuộc là thế nào? Ông cậu ấy gọi điện cho cậu à? Cậu cứ bình tĩnh kể”.
“Vừa nãy cảnh sát và tổ dân phố cùng đến nhà ông anh ấy! Anh chàng họ Tào bỏ trốn cùng anh ấy năm xưa đã bị bắt. Hắn ta đã khai hết mọi chuyện, chính hắn là người đã đánh chết người đó chứ không phải Bạch Phong! Không phải Bạch Phong! Anh ấy không giết người!”.
Ngô Đình Đình hưng phấn túm chặt Trần Tầm nói lớn, cô vừa khóc vừa cười, nhìn rất buồn cười, nhưng cô không thể kìm chế được mình, đôi tay cô run rẩy liên hồi, cả người cũng run run. Trần Tầm cũng mừng vô cùng, cậu ôm chặt Ngô Đình Đình vào lòng, hét “tuyệt quá! Thật là tuyệt vời!”. Đường Hải Băng, Tôn Đào và Dương Tình cũng bước tới, mấy đứa ôm chặt lấy nhau, ca tụng công đức các vị thần tiên, hào hứng như những đứa trẻ.
Chỉ có Phương Hồi là không hòa nhập được vào trong đó, ngại ngùng ngồi ngoài nhìn, vòng tay Trần Tầm nhìn hơi trái mắt, cô lặng lẽ cúi đầu xuống. Thực ra cô cũng thấy mừng cho Bạch Phong, cũng mừng thay cho Ngô Đình Đình, chỉ có điều cái mừng của cô vẫn không thể sánh với bọn họ.
Nhảy nhót hò reo một lúc, Trần Tầm mới sực nhớ đến Phương Hồi, cậu buông Ngô Đình Đình ra rồi bước đến trước mặt cô nói: “Anh xin lỗi, hôm nay không đưa em về nhà được, lát nữa bọn anh phải đến nhà ông Bạch Phong, em tự về nhé, tối anh sẽ gọi điện cho em!”.
“Vâng, anh đi đi!”. Phương Hồi gật đầu nói: “Thôi tớ về trước nhé”.
“Đi cẩn thận nhé!”. Trần Tầm với lấy túi xách cho cô, sau đó lại bước về phía đám Ngô Đình Đình.
“Vâng, Trần Tầm…”. Phương Hồi kéo cậu lại nói: “Chúc mừng sinh nhật anh!”.
“Anh biết rồi, ngoan nhé!”. Trần Tầm hôn nhẹ lên má cô, cười nói.
Hôm đó Phương Hồi về nhà một mình, Trần Tầm đưa Ngô Đình Đình về nhà ông Bạch Phong. Ông cụ quá xúc động, kể đi kể lại mấy lần mới kể rõ được đầu đuôi. Cảnh sát nói năm xưa trên người người bị hại có mấy phần mềm bị thương,