Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
một tiếng, về cơ bản mọi người đều về phòng nằm nghỉ, chợp mắt hoặc nghỉ một lúc, đợi đến giờ tập hợp buổi chiều lại miễn cưỡng xuống sân. Buổi chiều cũng tập như buổi sáng, chỉ có điều nắng gắt hơn. Lúc đứng nghiêm thỉnh thoảng cũng có sinh viên bị ngất, giáo viên và thầy quân sự vội dìu đến phòng y tế, mọi người xung quanh đều lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, ước mình cũng được ngất đi cho rồi. Trước giờ ăn tối cũng vẫn phải hát, ăn tối xong nghỉ một lát, tối đến thầy quân sự và thầy giáo còn thường xuyên bắt tập hợp lại để giảng bài về quân sự, muỗi ở khu căn cứ quân sự cũng được béo mập hơn, tiếng vỗ tay đập muỗi thi nhau vang lên, nhưng nếu vỗ to quá, chắc chắn sẽ lại bị phạt đứng nghiêm mười lăm phút.
Hai ngày đầu vô cùng khó làm quen, ngày nào Lưu Vân Vi cũng khóc trong phòng, gọi điện về nhà đòi về. Tiết San dùng bút bi đánh dấu ở đầu giường, ngày nào cũng thông báo với mọi người còn bao nhiêu ngày nữa có thể khải hoàn. Lí Kì thì vừa về đến phòng là mở ba lô ra chia cho mọi người đồ ăn, cơm bộ đội cô gần như không ăn, hàng ngày chỉ sống dựa vào ít đồ ăn vặt này. Phương Hồi bị đứng nhiều chân sưng hết lên, nhưng cô cảm thấy khổ sở nhất không phải là tập luyện, mà là không có tin tức gì của Trần Tầm. Đến đây mọi thứ đều quay về với trạng thái nguyên thủy, lạ nước lạ cái lại không có cách gì để liên lạc, cô muốn tìm một người để nói chuyện thực sự là quá khó. Sáng ra tỉnh dậy chạy bộ, cô đều ra sức tìm xem bóng dáng Trần Tầm ở đâu, nhưng qua màn sương mỏng không thể nhìn thấy, thỉnh thoảng có bóng người nào nhang nhác đi qua, ngoảnh đầu lại thì không thấy đâu nữa.
Bốn năm ngày trôi qua, dần dần họ cũng đã thích nghi hơn, với thầy quân sự đã quen hơn, tập luyện cũng không còn nghiêm như trước nữa, giờ nghỉ, dưới sự dẫn dắt của thầy quân sự các hàng còn hát đối với nhau. Lúc này cuối cùng Phương Hồi đã nhìn thấy Trần Tầm, cậu rất sôi nổi, luôn đứng ra hô khẩu hiệu. Lúc thì hô với liên đội 5 “Một, hai, ba, bốn, năm, chúng tôi đợi mệt quá. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, chúng tôi đợi sốt ruột quá. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, rốt cuộc các cậu có hay không!”. Lúc lại hô với liên đội 2: “Bảo cậu hát thì cậu hát, điệu bộ làm gì chứ! Chú cừu non!”. Lúc lại hò về liên đội Phương Hồi: “Con gái liên đội 1 cử một người, liên đội 1 ơi, cử một người đi…”. Con gái bên này cũng không chịu thua kém, mấy cô bạn vốn tính sôi nổi đứng ra hát đối với con trai, trong đó một cô giọng cao trong trẻo, át cả tiếng Trần Tầm.
Phương Hồi ngồi nhìn Trần Tầm từ xa, gục đầu xuống tay cười, cũng không biết cậu có nhìn thấy mình hay không. Lí Kì liền huých cô một cái hỏi: “Nhìn trộm ai vậy? Cười gì mà tươi thế!”.
“Thôi đi! Ông đừng có trách mỗi mình tôi, nói cho ông biết là tôi không xếp hàng cho ông đâu đấy, lát nữa đừng có chen ngang! Đứng ngay đằng sau đi!”. Lúc này sau lưng Tống Ninh lại có mấy người nữa xếp vào, cậu ta khoái chí nhìn Trần Tầm đứng ngoài hàng nói: “Hay là ông nói câu gì êm tai đi, tôi cố gắng dành cho ông một chỗ vậy!”.
“Tôi không thèm! Tôi có di động, cước điện thoại tuy hơi đắt nhưng không phải xếp hàng dài, tôi thích gọi lúc nào thì gọi!”. Trần Tầm móc điện thoại ra lắc lư trước mặt Tống Ninh nói.
“Ui cha, người anh em! Sao ông không nói sớm!”. Tống Ninh nhảy phắt ra khỏi hàng, bám riết Trần Tầm nói: “Vừa nãy tôi chỉ đùa ông thôi mà, mau cho tôi mượn gọi cái, tôi chỉ báo mọi việc vẫn ổn cho mẹ tôi thôi, chắc không quá một phút đâu!”.
“Thôi đi! Gọi xong cho mẹ ông chắc chắn ông còn gọi cho ông nội ông, sau đó lại ông bà ngoại, cậu tư, mợ hai gì đó, không cẩn thận lại gọi cho chị ruột, em họ nữa, điện thoại tôi còn chưa đầy 100 tệ, một mình ông ngốn sạch mất! Không được!”. Trần Tầm giơ cao điện thoại lên cười nói.
Tống Ninh vừa cười vừa chửi vừa cướp, hai đứa đang đùa thì cánh tay cầm điện thoại của Trần Tầm đột nhiên bị một người khác túm lại.
Trần Tầm ngoảnh đầu lại, nhìn thấy một cô gái rất xinh đang túm ống tay áo cậu với vẻ mặt khó xử, mặt cô hơi đỏ, mắt chớp chớp với vẻ bối rối, nói nhỏ: “Bạn à… cho tớ… mượn điện thoại của bạn để gọi một lát được không? Tớ… tớ có việc gấp. À! Tớ sẽ không gọi lâu đâu, một lát thôi!”.
“OK, cậu gọi đi! Đừng quan tâm đến chuyện thời gian, cứ nói cho xong chuyện đi đã!”. Trần Tầm không ngần ngừ mà đưa ngay điện thoại cho cô gái nói.
Ánh mắt cô gái lộ rõ vẻ vui mừng, vội bấm số về nhà, chỉ một lát sau, gọi điện thoại xong, cô gái liền cẩn thận trả lại điện thoại cho Trần Tầm và nói: “Cảm ơn bạn nhiều! Bạn tớ ở nước ngoài gửi cho tớ đĩa CD, trước khi đi tớ lại quên nói với nhà, không đi lấy thì quá hạn mất. Năm rưỡi bưu điện nghỉ làm việc, suýt thì không kịp, may mà có điện thoại của bạn! À, tớ gửi bạn ít tiền nhé!”.
“Tiền nong gì chứ! Bạn bè cùng trường cả mà, bạn không phải khách sáo đâu!”. Trần Tầm cười đón lấy điện thoại và hỏi: “CD gì mà sao vội vậy?”.
“Là Night Wish, một ban nhạc mà tớ rất thích”. Cô gái cười, mắt cong như hai vầng trăng lưỡi liềm, rất đẹp.
“Night Wish hả! Tớ cũng rất thích, Sacrament of wildemess là một ca kh