Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
cấp ba, thời đại học, ông đã hại bao nhiêu đời con gái? Nhìn ông thế này chắc cũng phải một đội quân nhỉ? Trong khi cậu ta chỉ cười giả lả nói, sao ông cứ tò mò chuyện đời tư của tôi vậy, có phải cô em nào của ông đã bị tôi hại, ông phải ăn cơm thừa của tôi không? Ông cho tôi biết tên đi, tôi sẽ khai để ông biết đến bước ABCD nào rồi, đảm bảo sẽ khai thành thật, không bắt ông phải chịu thiệt đâu! Bọn mình là anh em mà!
Tóm lại là tôi không moi được gì từ miệng cậu ta, cậu ta khá giống với Phương Hồi ở điểm này, cái gì cũng kín như bưng. Sau đó tôi cũng không mất công vào chuyện đó nữa, tôi cảm thấy mình hơi nhảm nhí, những chuyện oán hận tình sầu giữa họ, tôi được lợi gì mà tham gia vào làm.
Tuy nhiên dần dần tôi cũng vẫn lôi ra một số chuyện, qua lời kể của Phương Hồi, tôi đã biết rất nhiều về Trần Tầm. Khi diễn ra giải đấu bóng rổ, tôi đã đăng kí cho cậu ta, nói với cô bạn đồng nghiệp phụ trách rằng, Trần Tầm đã từng tham gia trận chung kết cúp Nike trong lúc ốm, khiến sau đó cậu ta rất thắc mắc, bảo mấy năm rồi không nhắc đến chuyện này, không hiểu kể với tôi từ bao giờ. Lúc đi mua nước uống, không cần Trần Tầm phải nói, chắc chắn tôi sẽ mua cho cậu ta trà đen lạnh, lúc gọi món ăn, chắc chắn tôi cũng gọi cho cậu ta món cay. Trần Tầm từng phải thốt lên rằng, có cảm giác tôi là vợ cậu từ kiếp trước, đến kiếp này hóa thân thành đàn ông, nhưng vẫn nhớ rõ thói quen, sở thích của cậu ta. Và chắc chắn là tôi sẽ cự nự lại, hai thằng sẽ tranh cãi, trêu chọc nhau chuyện kiếp trước ai là vợ ai. Tuy nhiên, trong lòng tôi cũng hơi buồn, người ghi nhớ mọi chuyện nhỏ của cậu không phải là ai ở kiếp trước, mà là Phương Hồi – cô gái bây giờ vẫn đang lẻ loi, khóc thầm nơi đất khách quê người vì cậu.
Trong buổi liên hoan đầu tiên mà tôi được tham gia sau khi đến Vĩnh An, sau khi được tôi xúi giục, Trần Tầm đã lên biểu diễn một tiết mục. Lúc đầu Phó Vũ Anh bắt tôi lên biểu diễn, đúng lúc Trần Tầm đi ngang qua, tôi vội kéo cậu ta lại và nói với Phó Vũ Anh: “Có Trần Tầm làm sao đến lượt anh được? Người ta đã từng lên sân khấu biểu diễn, vừa đánh đàn vừa hát, là ngôi sao mới của giới nhạc rock ở Bắc Kinh năm xưa. Nếu không bị Vĩnh An kéo về đây thì chắc bây giờ đang tổ chức live show tại quốc gia nào đó rồi! Để cậu ấy biểu diễn đi! Đảm bảo các em sẽ phải ngất ngây!”.
“Có đúng không anh Trần Tầm! Sao không nghe thấy anh nói bao giờ nhỉ?”. Phó Vũ Anh hào hứng hỏi.
“Đừng nghe hắn nói linh tinh! Trương Nam, sao cái gì ông cũng biết vậy? Vẫn cái giọng lần trước uống say tôi kể cho ông nghe đúng không? Tôi nhớ là ông gục trước tôi mà! Tôi nói nhiều như vậy ư?” Trần Tầm thắc mắc.
“Đâu phải có mỗi từng đó! Nói cho ông biết là ông đừng chọc tôi! Nếu không tôi sẽ lôi hết những chuyện dã sử của ông năm xưa ra đấy!”. Tôi cười nói.
“Chuyện gì vậy, chuyện gì vậy?”. Phó Vũ Anh kéo tay tôi hỏi.
“Chuyện gì đâu! Hắn ta vu khống đấy! Em tin thật à!”. Trần Tầm chỉ vào tôi, vừa cười vừa chửi: “Cứ để hắn kể đi, hắn mà kể được thì anh phục!”.
“Đừng có thách tôi! Tôi kể đó nhé!”. Tôi trợn mắt nói.
“Ông kể đi, xin mời! Phó Vũ Anh, hai đứa mình ngồi nghe kể chuyện nhé!”. Trần Tầm kéo Phó Vũ Anh ngồi sang một bên và nhìn tôi với vẻ thách thức.
“Sau khi uống xong ông cứ gân cổ hát, nói đó là bài hát do ông sáng tác, bắt tôi phải ngồi nghe, tên là gì nhỉ, Năm tháng vội vã!”.
Dĩ nhiên là sau khi uống say, Trần Tầm không nói gì, đây là do tôi bịa ra, nhưng ngồi đối diện với tôi, rõ ràng là mặt cậu ta sầm xuống, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Trần Tầm có thái độ đó, nên cũng hơi ngạc nhiên.
“Thật hả! Anh Trần Tầm từng sáng tác cơ à?” Phó Vũ Anh mừng rỡ hỏi.
“Ừ… ca khúc linh tinh sáng tác hồi cấp ba ấy mà…”. Trần Tầm ấp úng.
“Năm tháng vội vã đúng không? Thế thì em đăng kí cho anh tiết mục này nhé! Đến lúc đó nhất định em phải nghe xem thế nào mới được!”. Phó Vũ Anh cười rồi đi ra, cô nàng quay đầu nói với tôi rằng: “Lần sau anh nhớ kể cho em điều bí mật của Trần Tầm nhé! Hay thật đấy!”.
Sau khi Phó Vũ Anh đi ra, tôi liền ghé sát vào Trần Tầm nói: “Ông sao vậy? Sao tự nhiên lại trầm tư thế! Lần này cả công ti được nghe ông biểu diễn rồi! Còn không vui hả?”.
“Tôi hát cho ông nghe bài đó thật rồi à?”. Trần Tầm cau mày hỏi.
“Dĩ nhiên rồi! Nếu không làm sao tôi biết được! Ông tưởng kiếp trước tôi là vợ ông chắc!”. Tôi vội lấp liếm.
“Biến!”. Trần Tầm đẩy tôi ra nói: “Lâu lắm tôi không hát bài này rồi. Tại ông suốt ngày hỏi chuyện cũ của tôi, say rồi tôi mới hát cho ông nghe. Tôi tưởng mình đã quên hẳn rồi cơ!”.
“Hê hê, viết tặng người tình cũ hả? Coi bộ dạng của ông kìa!”. Tôi trêu.
Ai ngờ lần này Trần Tầm không đáp lại, cậu ngừng một lát, nhếch mép cười nói: “Chắc thế”.
Mùa đông năm 2006, cuối cùng tôi đã được nghe trực tiếp bài Năm tháng vội vã, đó là ca khúc rất du dương, mang đậm phong cách tuổi thanh tuân. Lúc chơi guitar, Trần Tầm nhìn về nơi xa xăm, đồng nghiệp ngồi dưới đều huýt sáo la ó.
Phó Vũ Anh mặc một chiếc váy nhung tím đứng bên cạnh tôi, cô nàng liên tục lắc lư chiếc cốc đang c