Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.
nhưng vết thương chí mạng là xương sọ trên đỉnh đầu bị vỡ. Những cậu có mặt trong buổi hôm đó đều mới mười bốn, mười lăm tuổi, thấy người ta nằm bất động liền tan tác như chim muông, sau đó cảnh tượng diễn ra rất hỗn loạn, không ai biết rốt cuộc ai là người đã giáng cú đòn chí mạng đó cho người bị hại, nhưng chắc chắn ba đứa trẻ chạy trốn là nghi phạm. Mấy hôm trước nghi phạm họ Tào bị bắt vì tội trộm cắp, trong quá trình thẩm tra, cảnh sát đã nắm bắt được đầu mối liên quan đến một vụ án từ nhiều năm về trước. Cậu họ Tào nói sau khi Bạch Phong đánh vào gáy người bị hại, cậu ta liền vớ một cái chai đánh lên đầu họ, lời khai của cậu ta khớp với kết quả khám nghiệm tử thi, xác định cậu ta chính là hung thủ giết người năm đó. Với hành vi của Bạch Phong hồi đó, cùng lắm là bị kết án tội cố tình gây thương tích, bản án dành cho tội cố tình gây thương tích là ngồi tù từ ba đến mười năm, hồi đó Bạch Phong vẫn là vị thành niên, còn có thể giảm nhẹ mức án. Bất luận thế nào, kết quả này đều là một tin vui.
Ông Bạch Phong nói mấy năm trước Bạch Phong còn gọi điện thoại về nhà, ông không dám nói với cảnh sát, nhưng mấy năm gần đây lại không liên hệ gì. Ông cụ nói không biết bây giờ Bạch Phong còn sống hay đã chết, nước mắt giàn giụa. Ngô Đình Đình vừa khóc vừa khuyên nhủ, đến hơn mười giờ mới rời nhà ông Bạch Phong. Trần Tầm đưa Ngô Đình Đình về nhà, trong lòng cậu cũng rối bời, về đến nhà không gọi điện cho Phương Hồi nữa.
Còn Phương Hồi đợi cậu đến 12 giờ, đến lúc không đợi được nữa mới thấp thỏm ngủ thiếp đi.
Trần Tầm và Phương Hồi lại nhập học cùng nhau.
Nói chính xác hơn là Trần Tầm đi với Lâm Gia Mạt, Phương Hồi đi với ba mẹ. Hôm đến báo danh, người người đông như kiến, rất nhiều tân sinh viên giống như Phương Hồi, một người nhập học, ba mẹ đi theo phục vụ, có người còn có cả ông bà nội, ông bà ngoại đi theo. Sinh viên mới cũng chỉ hơn hai nghìn người, cộng thêm người nhà, lập tức vọt lên con số chục nghìn. Từ trước đến nay Trần Tầm không thích ba mẹ tham gia vào những chuyện này, Lâm Gia Mạt cũng là người sống khá độc lập, hai đứa gặp nhau ở khu vực phát giấy khám sức khỏe nên cùng đi làm các thủ tục.
Tranh thủ ngày đầu tiên còn được trà trộn chui vào kí túc xá nam, kí túc xá nữ, bọn họ liền lên phòng đối phương để ngó. Khi đến phòng 1507 của Trần Tầm, bên trong đã có hai người, cậu để đầu đinh đang trải giường, còn cậu để tóc trùm hơi mập đó đang giục ba mẹ mình ra về.
“Con biết rồi, biết rồi, điện thoại gọi được thì mua ngay thẻ 201 gọi cho ba mẹ! Phích nước nóng đặt dưới cửa sổ sẽ không đá vào, thuốc để trong ngăn kéo trái, giấy bút đặt ở ngăn kéo phải, mã khóa là… à, không được nói. Thế đã được chưa ạ? Thôi ba mẹ về ngay đi!”.
Ba mẹ cậu mập gật gù với vẻ chiều chuộng, cậu mập ngại ngùng gật đầu chào Trần Tầm, Trần Tầm liền đáp lại bằng một nụ cười.
“Sorry cậu, đồ cao cấp như điện thoại di động tớ còn chưa có! Số điện thoại cố định tớ cũng chưa biết, phải đợi tớ về phòng mới cho cậu được, còn tớ tên là gì thì cậu hỏi Trần Tầm ấy! Nếu cậu ấy nhớ được thì cho, không nhớ được thì thôi!”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên nói: “Trần Tầm, tớ sang chỗ Phương Hồi đây, cậu thu dọn đi nhé!”.
“Ừ! Nhắn hộ tớ là hôm nay tớ không ở đây, bảo có chuyện gì thì nhắn tin cho tớ”. Trần Tầm khua chiếc điện thoại Motorola TI89 trong tay nói.
“Bây giờ cậu nhắn tin cho cậu ấy đi! Hai người đều có di động, sao cứ bắt tôi phải nhắn nhủ hộ nhỉ?”. Lâm Gia Mạt làm mặt hề nói.
“Cậu nhiễu thật đấy! Thôi được! Không dám làm phiền ngài nữa!”. Trần Tầm trều môi nói.
Sau khi Lâm Gia Mạt đi ra, Tống Ninh liền hào hứng hỏi: “Trần Tầm, cô bạn này học ở trường mình hả? .
“Ừ, sao vậy?”. Trần Tầm ngồi xuống giường mình, khoanh chân lên hỏi.
“Không có gì, có thêm một người bạn thì có thêm một con đường, tôi chỉ hỏi cho biết vậy thôi”. Tống Ninh chống tay vào chiếc va li của Cao Khả Thượng hỏi: “Cao Thượng, sao cậu mang nhiều đồ vậy!”.
“Bà tôi bắt tôi mang! Bà còn nhiều lời hơn cả mẹ tôi nữa!”. Cao Khả Thượng cau mày nói: “À, tôi đã nhắc cậu bao nhiêu lần rồi? Tôi là Cao Khả Thượng, không phải Cao Thượng!”.
“Gọi Cao Thượng nghe mới bốc chứ! Gọi tên cậu tức là biểu dương cậu rồi, lại còn biểu dương nhiệt liệt ấy chứ. Hơn nữa gọi hai chữ dễ gọi hơn ba chữ, có đúng không Trần Tầm?”. Tống Ninh vẫn khăng khăng.
“Đúng là dễ gọi hơn Cao Khả Thượng!”. Trần Tầm gật gù nói.
Đang nói chuyện thì lại có một người đi vào. Cậu này không giống với Trần Tầm và hai cậu kia, da đen hơn mọi người, vai đeo lủng lẳng ba lô lớn ba lô nhỏ, tay còn xách một túi đồ, cậu ta chớp mắt rồi bước về phía bọn họ, hỏi với vẻ không tự nhiên cho lắm: “Đây là phòng 1507 hả cậu?”.
“Đúng rồi! Cậu là Vương Thâm Chiêu hả? Cậu ngủ giường trên, Cao Thượng ngủ giường dưới!”. Tống Ninh chỉ tay nói.
Vương Thâm Chiêu liền nở một nụ cười hiền lành, nói lời cảm ơn rồi lên giường trải chăn ga. Cậu làm rất nhanh gọn, một lát đã trải xong giường. Tống Ninh đứng dưới nhìn, bất giác khe