Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2367 lượt.

úc rất hay, không ngờ cậu cũng thích rock nhỉ!”.
Trần Tầm nghe thấy vậy cũng hào hứng hẳn lên, hai người càng nói chuyện càng say sưa, đều rất am hiểu âm nhạc. Tống Ninh đứng bên cạnh nghe cũng thấy bực, bèn đưa tay tách hai người ra nói: “Thôi thôi thôi! Hai cậu hiểu âm nhạc nói chuyện với nhau làm một người phàm tục như tớ nghe như vịt nghe sấm, các cậu tìm buổi nào đó nói chuyện riêng được không? Trần Tầm cho tôi mượn điện thoại chút đi! Người ta con gái vừa mượn ông đã đồng ý ngay, sao tôi mượn lại khó khăn thế! Thật đúng là trọng sắc khinh bạn!”.
Trần Tầm chọc Tống Ninh một cái rồi đưa điện thoại cho cậu ta, cô bạn mới quen liền cười liền bẽn lẽn nói: “Tớ xin lỗi nhé, đã làm phiền các cậu, các cậu cứ bận việc của mình đi!”.
“Không vội, không vội đâu”. Tống Ninh đón lấy chiếc điện thoại, mặt mày hớn hở hỏi: “Cậu học chuyên ngành gì, cậu tên là gì vậy?”.
“Tớ là Thẩm Hiểu Đường, học ngành thuế, các cậu tên là gì?”. Thẩm Hiểu Đường hỏi.
“Tớ là Tống Ninh, cậu ấy là Trần Tầm, bọn tớ đều học kế toán!”. Tống Ninh đáp.
“Trần Tầm? Có phải là Trần Tầm hát đối bên đội 9 đó không?”. Thẩm Hiểu Đường nhìn Trần Tầm chăm chú hỏi.
“Ừ là tớ…”. Trần Tầm cũng nhìn cô chăm chú nói: “Cậu chính là bạn hát đầu bên đội 5 à? Hát một, hai, ba, bốn ấy”.
“Ừ, là tớ!”. Thẩm Hiểu Đường gật đầu lia lịa nói: “Hóa ra hôm nay bọn mình hát đối với nhau cả buổi à?”.
“Đúng là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ!”. Tống Ninh cười ranh mãnh nói: “Hai cậu có duyên với nhau quá nhỉ!”.
“Thôi thôi thôi! Cái gì hay ho vào miệng ông đều bốc mùi hết cả!”. Trần Tầm trợn mắt nhìn cậu ta nói.
Thẩm Hiểu Đường ngại ngùng đưa tay ra đằng sau, quay đầu nhìn rồi nói: “Thôi thế đã nhé, bạn tớ còn đang đợi tớ, hôm nào gặp nhau sau nha! Hôm nay cảm ơn các cậu lắm, bye bye!”.
“Bye bye! Tống Ninh lưu luyến vẫy tay nói.
Trần Tầm liền túm ngay cậu ta nói: “Thôi đừng điệu bộ nữa, bây giờ ông không cuống lên đòi gọi điện thoại cho mẹ nữa hả!”.
“Chỉ mỗi ông được phép nói chuyện ước mơ lí tưởng với người ta, không cho phép tôi vẫy tay chào tạm biệt hả!”. Tống Ninh chỉnh lại quần áo nói: “Ông ngất ngây trước người ta, tôi cũng chẳng cao thượng hơn ông là bao, chắc chắn không thể làm thần tiên được!”.
“Ai ngất ngây hả? Tôi chỉ thấy cậu ta hay hay nên nói chuyện mấy câu thôi”. Trần Tầm lắc đầu nói.
“Cao Thượng cũng rất hay mà, sao không thấy ông nói gì nhiều với hắn ta? Nói thế ông còn không chịu thừa nhận hả! Nhưng thú thực là Thẩm Hiểu Đường cũng xinh xắn đó nhỉ! Ở trường bọn mình ít nhất phải đứng thứ hai!”. Tống Ninh tặc lưỡi nói.
“Thế ai đứng thứ nhất?”. Trần Tầm thắc mắc.
“Em kia kìa!”. Tống Ninh chu môi, ra sức vẫy tay gọi: “Gia Mạt, Gia Mạt! Bên này, bên này!”.
Trần Tầm liếc Tống Ninh nói: “Ông đúng là đứng núi này trông núi nọ, không rảnh rang phút nào!”.
Lâm Gia Mạt bước đến, nhìn bọn họ bằng ánh mắt hồ nghi và hỏi: “Có phải các cậu lại làm biếng rồi không? Chui ra đây lang thang hả?”.
“Đâu có, bọn tớ vừa gọi điện về nhà thì nhìn thấy cậu, đằng nào thì bây giờ cũng chẳng có việc gì, nói chuyện vài câu thôi mà”. Tống Ninh cười nói.
“Cậu đến đúng lúc quá, lên tầng gọi Phương Hồi hộ tớ với, cậu ấy không mang di động, mấy ngày nay tớ không liên lạc được với cậu ấy rồi!”. Trần Tầm nói.
“Tớ biết ngay là không có việc gì thì cậu đâu có thèm tìm tớ, chắc chắn vẫn là nhờ tớ giục giã, nhắn nhủ em yêu đúng không”. Lâm Gia Mạt khoanh tay, liếc Trần Tầm một cái nói.
“Thôi đi mà!”. Trần Tầm cười và đẩy lưng cô: “Đi nhanh lên, quay về tớ sẽ mua bim bim cho cậu!”.






Lúc Lâm Gia Mạt bước vào phòng, Phương Hồi đang nói chuyện với Lí Kì và mấy cô bạn trong phòng. Lâm Gia Mạt đứng trước cửa, cũng không đi vào trong mà chỉ vẫy tay gọi: “Phương Hồi, cậu ra đây chút, Trần Tầm tìm cậu, đang đợi dưới sân!”.
Chỉ một câu nói đơn giản của Lâm Gia Mạt đã khiến cả phòng đều im bặt, đám Lí Kì nhìn Phương Hồi bằng ánh mắt sửng sốt, Phương Hồi đỏ bừng mặt, nói nhỏ: “Trước bọn… bọn tớ học cùng trường…”.
Chắc Lâm Gia Mạt cũng đã hiểu ý, Trần Tầm là người khá có tiếng tăm, đám con gái đều bàn luận về cậu, trong khi rõ ràng là Phương Hồi vẫn chưa nói cô có quan hệ gì với Trần Tầm, mới khiến mọi người sửng sốt như vậy. Cô liền cười, bước vào kéo Phương Hồi nói: “Cậu vẫn chưa kể với mọi người đúng không? Thế thì tớ kể thay cậu nhé, cậu ấy là người yêu của Trần Tầm, hai người yêu nhau từ thời cấp ba, đến giờ cũng được hai ba, năm rồi nhỉ?”.
Câu nói của Lâm Gia Mạt khiến cả phòng đều nín thở, rồi mọi người thi nhau hỏi, Phương Hồi cũng không biết phải kể từ đâu nên chỉ cười gượng. Lâm Gia Mạt hứa thay cho cô, bảo tối về sẽ để bọn họ tra khảo, sau đó mới kéo cô ra ngoài.
Phương Hồi đi xuống cầu thang mới bình tĩnh được trở lại, cô kéo Lâm Gia Mạt nói: “Gia Mạt, cậu hại tớ quá! Buổi chiều bọn họ nói chuyện với tớ về Trần Tầm, tớ không nói gì, đến giờ lại…!”.
“Lẽ nào ngay cả bạn cùng cấp ba cũng không phải ư? Thế em nói em là bạn cùng trường với anh được