Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2358 lượt.

ố điểm của tớ cũng đỗ vào một trường tốt ở Sơn Đông, nhưng tớ vẫn đến Bắc Kinh, tớ muốn được tận mắt nhìn thấy Thiên An Môn, nhìn thấy thủ đô! Đẹp quá!”.
Vương Thâm Chiêu chưa bao giờ nói nhiều như vậy, Trần Tầm nghe mà cũng thấy lòng rạo rực, cậu một tay nắm tay Vương Thâm Chiêu, một tay kéo Thẩm Hiểu Đường nói: “Đi thôi! Bọn mình đi về phía đằng kia! Đến trước cầu Kim Thủy ngắm ảnh chủ tịch Mao Trạch Đông! Sau đó quay lại tham quan bia tưởng niệm các anh hùng! Đại ca, để em làm hướng dẫn viên cho đại ca! Đợt 50 năm quốc khánh em được nhảy ở đây, biết hết mọi chỗ ở Thiên An Môn! Để em kể từ từ cho đại ca nghe! Sau này đại ca lập nghiệp ở Bắc Kinh, có xe có nhà có vợ con rồi, đại ca lại kể cho con trai đại ca nghe!”.
Vương Thâm Chiêu hào hứng cười rất tươi, Thẩm Hiểu Đường nhìn Trần Tầm và cảm thấy cậu vô cùng hào hiệp.
Trước khi cờ được kéo lên, bọn họ liền chen vào vị trí rất gần với cột cờ, ba đứa kính cẩn nhìn đội vệ quốc kì trang nghiêm bước vào, thậm chí Vương Thâm Chiêu còn rưng rưng nước mắt. Lúc cờ đỏ năm cánh được kéo lên, tia nắng sớm đầu tiên đã xuất hiện, quốc ca vang lên, ba đứa liền hát theo, mắt dõi theo lá cờ được kéo lên trên đỉnh cột cờ. Trần Tầm và Vương Thâm Chiêu cùng vỗ tay, cậu cúi đầu xuống đột nhiên phát hiện ra Thẩm Hiểu Đường đang ngửa mặt lên nhìn cậu, dưới ánh nắng, nụ cười của cô rạng rỡ như đóa hướng dương, Trần Tầm có cảm giác như tim mình đập lỗi một nhịp.
Ăn xong cơm, Vương Thâm Chiêu liền về trường, Trần Tầm và Thẩm Hiểu Đường ai về nhà nấy. Trên đường đi, Trần Tầm say sưa hồi tưởng lại từng nụ cười từng lời nói của Thẩm Hiểu Đường, vẻ xinh đẹp, duyên dáng của cô đã khắc sâu vào trái tim Trần Tầm, thậm chí về đến nhà, đi ngủ rồi mà còn mơ thấy cô.
Mãi cho đến lúc nửa đêm Trần Tầm mới tỉnh giấc, ý thức được rằng mình đã ngủ qua một ngày, Trần Tầm tỉnh dần, lúc này đây, hình ảnh một cô gái mảnh dẻ khác lại xuất hiện trong đầu cậu, cậu sực nhớ ra rằng mình đã hứa với Phương Hồi mỗi ngày gửi một lá thư email, nhưng nhìn chiếc đồng hồ để ở đầu giường đã quá mười hai giờ đêm, ngày 1 tháng 10 năm 2001 mãi mãi không bao giờ quay trở lại, mọi việc đã không còn kịp nữa.






Sau khi đi chơi Singapore, Malaysia và Thái Lan trở về, Phương Hồi liền check ngay email, trong sáu ngày qua, cô không gọi cú điện thoại nào cho Trần Tầm, thực ra điện thoại của ba mẹ cô phủ sóng toàn cầu, liên lạc với Trần Tầm không khó, nhưng cô vẫn không gọi. Phương Hồi có cảm giác rằng Trần Tầm đối xử với cô đã khác trước, không phải là không đối xử tốt, nhưng qua những chi tiết nhỏ có thể thấy có sự thay đổi, nhạt dần.
Vì thế Phương Hồi nghĩ, có lẽ trạng thái không liên lạc mấy ngày qua có thể khiến cậu nhớ cô hơn, về đến nhà cô vô cùng thất vọng khi phát hiện ra rằng, hóa ra nỗi mong chờ và nhớ nhung của cô dành cho Trần Tầm vẫn vượt quá sự dự đoán. Không biết cuối cùng trong sáu ngày xa nhau này, rốt cuộc là thử thách những tình cảm sâu nặng trong lòng Trần Tầm hay thử thách sự dày công tính toán của cô.
Một điều trái với dự đoán là, trong hòm thư của Phương Hồi chỉ có một lá thư, ngày tháng là trưa mùng 6 tháng 10. Phương Hồi mở thư ra xem, bên trong không viết gì nhiều mà rất đơn giản:
Phương Hồi:
Đây là nỗi nhớ chất chứa trong sáu ngày vừa qua, anh rất nhớ em.
“Hơ hơ”.
Hai người im lặng một lát, Phương Hồi hít thở thật sâu rồi nói: “Có phải anh cảm thấy không có chuyện gì để nói với em hay sao?”.
“Em nói gì vậy! Không phải vẫn đang nói chuyện đó sao!”. Trần Tầm thờ ơ trả lời.
“Nói thật đi, mấy ngày qua anh có nhớ em không?”. Phương Hồi cúi đầu hỏi.
“Nhớ chứ, anh còn nói với đám bạn trong phòng, em không biết bơi, sợ em xuống biển lại xảy ra chuyện gì”.
“Vậy hả? Có phải ngày cuối cùng mới sực nhớ ra là phải viết thư cho em không?”.
“Không phải! Anh thích viết thế nào thì viết thôi! Ngày nào cũng viết một lá “anh nhớ em” cũng chẳng có ý nghĩa gì!”. Trần Tầm cố gắng giải thích, thực ra đúng là cậu muốn mỗi ngày viết một lá, nếu ngày đầu không bị lỡ thì chắc là cũng sẽ viết. Nhưng sau đó cậu lại đi chơi cùng Thẩm Hiểu Đường một ngày nữa, đến Tiền Môn mua đĩa, tiện thể đến khu thương mại Đại Thạch Lan chơi, còn đến quán Thiên Hưng Cư để ăn món gan xào nữa. Hôm đó đi chơi rất vui, về đến nhà cũng đã muộn, cậu lười nên không viết thư nữa.
“Trần Tầm…”. Phương Hồi ngập ngừng một lát rồi nói: “Em cảm thấy anh không còn thích em như trước đây, hình như bọn mình không giống như hồi cấp ba nữa thì phải”.
“Em nói linh tinh gì vậy! Em suốt ngày chỉ nghĩ quẩn thôi, làm gì có chuyện đó”. Trần Tầm bực bội trả lời.
“Anh thử nghĩ xem, có phải là anh vẫn còn thích em thật không?”. Phương Hồi dừng lại, nhìn Trần Tầm bằng ánh mắt xa xăm và nói từng chữ một.
“Thôi được, anh thừa nhận, có thể là tình cảm của bọn mình không còn mãnh liệt như ngày trước, nhưng điều này không có nghĩa rằng anh không thích em nữa! Dù thì thì bọn mình đã trưởng thành rồi, sau khi vào đại học, chứng minh đều bận rất nhiều vi