Người Yêu Hai Mặt Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.
con ngõ nhỏ, sau đó, mấy đứa liên tục chuyển nhà cùng với công cuộc xây dựng của Bắc Kinh, hiện giờ đã phân tán ở các nơi. Trần Tầm đạp xe len lỏi quanh các tòa nhà ngói đỏ, cậu nhớ lại những ngày còn nhỏ, cùng Đường Hải Băng đạp xe quanh các con ngõ bằng chiếc xe đạp Vĩnh Cửu của nhà, hồi đó cậu còn bé, thậm chí còn không với được tới yên xe, Đường Hải Băng luôn ở bên cạnh cậu, mỗi khi cậu không kịp phanh và ngã chổng kềnh, Đường Hải Băng đều vội xuống xe và đỡ cậu dậy, còn Trần Tầm cũng luôn cam tâm tình nguyện đi trước dẫn đường, kéo chuông inh ỏi. Hồi đó bọn họ làm những việc này rất tự nhiên, cho đến tận bây giờ, Trần Tầm nghĩ rằng giữa bọn họ vẫn nên như vậy, cậu đã thích Phương Hồi thì Đường Hải Băng cũng nên ủng hộ và chơi với bọn họ, đâu đến mức phải gay gắt như thế. Nghĩ vậy, Trần Tầm lại đạp xe nhanh hơn.
Trần Tầm đến khu sân nhà Đường Hải Băng thì gặp cậu vừa đi mua thuốc lá về. Đường Hải Băng vui vẻ vẫy Trần Tầm và chỉ tay vào chỗ mát bên cạnh rồi bước đến.
“Hôm nay sao lại có thời gian đến tìm tôi? Không phải các ông đang bận nhảy nhót đó sao?”. Đường Hải Băng hỏi.
“Haizz! Bọn tôi nhảy buổi sáng, giờ này nhảy có mà chết ngốt à! Tôi biết ngay là ông quên rồi! Ngày mai là ngày gì ông có nhớ không?”. Trần Tầm dựng chân chống xe đạp hỏi.
“Còn lâu tôi mới quên! Sinh nhật của ông chứ gì! Ngày mai có kế hoạch gì không?”. Đường Hải Băng rút một điếu thuốc ra hỏi: “Làm điếu nhé?”.
“Tôi không hút! Tôi muốn cả bọn cùng đi ăn với nhau, sau đó đến công viên Địa Đàn trượt băng!”. Trần Tầm gạt tay cậu ta ra nói.
“Quên mất việc ông là học sinh ngoan! OK! Ngày mai tôi và đám Tôn Đào sẽ đến!”. Đường Hải Băng rút bật lửa ra bật lên, châm thuốc, rít một hơi dài.
“Hải Băng…” Trần Tầm lưỡng lự nói.
“Gì vậy?”.
“Ngày mai tôi sẽ cho cả Phương Hồi đi”. Trần Tầm nhìn thẳng vào cậu ta nói.
Đường Hải Băng sững người ra một lát rồi ném ngay điếu thuốc xuống đất, di chân rồi nói lớn: “Sao ông vẫn không chịu từ bỏ ý định đó nhỉ! Gì mà nhu nhược thế! Con bé Phương Hồi đó…”
“Thì cũng chỉ có mỗi chuyện thằng bạn thích Phương Hồi thời cấp hai chết thôi đúng không!”. Trần Tầm ngắt lời Hải Băng nói: “Thế thì có sao? Có phải là Phương Hồi giết đâu, cậu ấy chẳng có lỗi gì cả”.
“Ông không hiểu! Không nên dây vào con bé đó… M.kiếp! Ông thử nghĩ xem, không được xơ múi gì thì đời nào Lí Hạ phải bán mạng vì nó?”. Đường Hải Băng bực bội nói.
“Nhưng Phương Hồi cũng có bắt Lí Hạ đi đánh nhau với người ta đâu! Hải Băng, ông hãy tin tôi, Phương Hồi không phải là hạng người như vậy”. Trần Tầm nói với giọng rất khẩn thiết.
“Tin ông? Tôi được tận mắt chứng kiến chứ có phải không đâu!”. Đường Hải Băng đẩy cậu ra nói.
“Tận mắt chứng kiến thì có sao? Ông đâu phải là Lí Hạ, ông biết cậu ta nghĩ gì chắc? Hơn nữa vết thương đó là chẳng may! Đâu có phải ai cố tình sắp đặt gì đâu! Phương Hồi cũng không ngờ kết quả lại như vậy! Sống chết có số rồi, Bạch Phong cũng đã từng dính vào vụ này, ông nói cậu ta là kẻ xấu được không?”. Trần Tầm ra sức thanh minh cho Phương Hồi.
“M.kiếp! Vì nó mà ông dám lôi Bạch Phong ra để lấy ví dụ! Tôi nói cho ông biết trước nhé, ông đừng bao giờ nói ra những câu này trước mặt Đình Đình! Nếu không nó sẽ hận ông lắm đấy!”.
“Tôi biết!”. Trần Tâm bực bội nói: “Hải Băng, tôi chỉ thích Phương Hồi thôi, về lâu dài tôi cũng không dám nói, nhưng ít nhất hiện tại chắc chắn tôi vẫn muốn đến với Phương Hồi, nếu là anh em thì ông cũng đừng khuyên tôi nữa, ngày mai mọi người gặp nhau vui vẻ. Được hay không? Ông nói đi!”.
Đường Hải Băng lạnh lùng nhìn cậu nói: “Tôi hiểu rồi! Tôi cũng không tranh cãi với ông nữa, nhóc ạ, tôi nhường ông! Nhưng tôi nói trước nhé, sớm muộn gì cũng có ngày ông không chịu được đâu! Ngày mai mấy giờ? Tôi đi!”.
“Hả?”. Trần Tầm không ngờ Hải Băng lại đồng ý nhanh như vậy.
“Hả cái gì! Mấy giờ?”. Đường Hải Băng bực bội nói.
Trần Tầm báo giờ hẹn, Đường Hải Băng cũng không nói thêm gì nữa mà đi lên nhà. Trần Tầm cứ có cảm giác rằng chuyện này không vui vẻ gì, nhưng cũng không có cách nào để trút bực. May mà cũng tạm gọi là giảng hòa được cho bọn họ, mọi thứ đã sắp đặt ổn thỏa, chỉ còn thiếu mỗi việc thông báo cho Phương Hồi nữa thôi, Trần Tầm định tối về nhà gọi điện thoại cho cô sau.
Nhưng cậu không thể ngờ rằng, tối hôm đó cậu không sao tìm được cô.
Sau khi về đến nhà, Trần Tầm liền gọi điện thoại đến nhà bà nội Phương Hồi, bình thường bà cụ rất hồ hởi, nhưng hôm đó lại trả lời bằng giọng rất lạnh lùng: “Phương Hồi không có nhà”. Không đợi Trần Tầm hỏi gì thêm, đầu bên kia đã cúp máy. Trần Tầm cũng thấy thắc mắc, tiếp đó lại gọi điện thoại đến nhà Phương Hồi, ba cô nhấc máy, cũng vẫn lạnh lùng như vậy và câu trả lời vẫn là câu “Phương Hồi không có nhà” khiến cậu sửng sốt đó.
Tự nhiên Trần Tầm không biết phải làm thế nào.
Cậu phát hiện ra rằng mình không có cách nào, không biết cô đã đi đâu, không biết cô đang làm gì, thậm chí không biết phải tìm cô bằng cách nào để hỏi cô.
T