Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.

t nan. Nếu có muỗi thì đốt hương muỗi trước cửa.
Phương Hồi cười nói, qua đó có thể thấy hồi đó bọn họ sống tạm bợ và nhàn hạ biết bao, tiếng đàn guitar, tiếng quạt điện, tiếng nói chuyện hòa vào thành một, mùi hương muỗi, mùi dưa hấu, mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau. Chắc là vì không nhìn thấy ngày chia tay nên thời gian lúc nào cũng trôi qua rất chậm.
Và khi ngồi trong căn phòng nhỏ bật điều hòa ở Australia, nghe cô kể những chuyện này, tự nhiên tôi lại cảm thấy bi ai. Một là vì tôi phát hiện ra rằng, nỗi đau mà sự trưởng thành gây ra cho cô càng ngày càng rõ nét, hai là vì ở chỗ tôi, dường như cô không được an ủi một cách thực sự. Đột nhiên tôi có phần nghi ngờ mình, không biết có thể làm cho cô nở một nụ cười rạng rỡ như vậy trước mặt tôi không. Giữa chúng tôi, nếu không có quá khứ, thì liệu sẽ có tương lai hay không?
Tuy nhiên Phương Hồi không nhận ra suy nghĩ của tôi, đôi môi cô khẽ mấp máy rồi lại bắt đầu chậm rãi đọc tên Trần Tầm.
Chẳng mấy chốc mà sinh nhật của Trần Tầm đã đến, sinh nhật của cậu trùng ngày với tôi, thế nên cũng sẽ gặp một vấn đề như tôi, đó chính là số người nhớ ngày này thì ít và số người quên thì nhiều, nhưng vẫn phải lớn lên qua các kì nghỉ hè như vậy. Chính vì thế, Trần Tầm cũng đã quen với việc tổ chức sinh nhật cùng đám bạn thời để chỏm chứ không phải tổ chức sinh nhật với bạn bè cùng lớp. Bây giờ có Phương Hồi rồi thì dĩ nhiên lại phải khác, không thể bỏ rơi Phương Hồi, như vậy thì buộc phải gặp đám bạn đó một lần nữa. Cuộc gặp gỡ lần trước kết thúc trong tình trạng đó khiến Trần Tầm cảm thấy không thoải mái, cậu quyết định điều hòa mâu thuẫn giữa hai bên. Vì cho dù là Phương Hồi hay đám Đường Hải Băng, đều là những người mà cậu không muốn để mất. Hơn nữa, với tính cách của Trần Tầm, cậu cũng không muốn dính dáng đến những chuyện cũ. Cậu cho rằng, chuyện đã xảy ra rồi, hơn nữa lại không vui vẻ gì thì tốt nhất là quên đi.
Ngày đầu tiên Trần Tầm gọi điện thoại cho từng đứa trong nhóm, nói với giọng rất kiên quyết rằng nhất định sẽ đưa Phương Hồi đi, thế nên bất luận là trước đây, Phương Hồi đã từng gặp chuyện gì, đều không nên để ý nữa. Bản thân cậu không để ý, bọn họ càng không cần thiết phải để ý. Đằng nào thi cậu cũng thích Phương Hồi rồi, không còn cách nào khác.
Tôn Đào và Dương Tình cũng vui vẻ đồng ý. Trước đó Dương Tình đã đọc khá nhiều tiểu thuyết của Tịch Quyên[6'> nên rất đa cảm, cô nói, vì một cô gái mà Trần Tầm làm được như vậy là rất đàn ông, tình yêu này nên được ca ngợi, nên viết thành tiểu thuyết, quay thành phim, tóm lại là không nên phá. Cô kiên quyết đứng về phía bọn họ, kiên quyết phản đối mọi thế lực tà ác chia cắt đôi uyên ương, lại còn khẳng định như đinh đóng cột rằng, nếu bọn họ bỏ nhà ra đi, chắc chắn cô sẽ giúp họ mua vé, lại còn hỏi thêm là đến lúc đó có phải sẽ đi tàu đến Thượng Hải, sau đó lên thuyền sang Hồng Kông hay không, như thế sẽ phù hợp với tình tiết câu chuyện, rất tiểu thuyết.
[6'> Nữ nhà văn chuyên sáng tác dòng tiểu thuyết tình cảm của Đài Loan.
Tôn Đào khá bình tĩnh, không đếm xỉa đến ảo tưởng tình yêu của đám con gái như Dương Tình, cậu nói với Trần Tầm bằng giọng rất chân tình rằng, nếu Trần Tầm làm thế cậu cũng không có ý kiến gì nhiều, vì Phương Hồi là bạn gái của Trần Tầm chứ không phải là bạn gái của cậu, nếu trước đây Dương Tình nói như vậy, chắc chắn cậu sẽ lườm cô. Nhưng trong chuyện này, với tư cách là bạn, lập trường chỉ có một, đó là Trần Tầm cảm thấy thoải mái. Còn về Phương Hồi, về mặt quan điểm, Tôn Đào vẫn không có thiện cảm.
Trần Tầm và Dương Tình đều không thích nghe những câu nói này của cậu. Ở đầu bên kia điện thoại, Dương Tình chửi rất thoải mái, hệt trong phim: “Ông cứ nói đi! Nói đi! Nói cái đếch gì! Nói thêm lần nữa tôi sẽ không tha cho ông đâu!”. Thấy khó mà giữ yên được thân, Tôn Đào vội cúp điện thoại, Trần Tầm cũng thấy hả hê vì những điều cần trút đã được Dương Tình trút hết ra rồi, cậu hậm hực một lúc lâu ở đầu bên kia điện thoại rồi mới gọi cho Ngô Đình Đình.
Sau khi nghe xong lời trình bày rất hùng hồn của Trần Tầm, Ngô Đình Đình liền trầm ngâm một lát, suy nghĩ của cô gần giống với suy nghĩ của Tôn Đào, vẫn chưa thể chấp nhận một người như Phương Hồi. Cô luôn có cảm giác rằng hai người này không hợp nhau, Phương Hồi rất nhạy cảm, còn Trần Tầm thì quá sôi nổi. Sự kết hợp này sẽ làm đảo lộn cuộc sống của nhau, càng cố gắng tiếp cận lại càng đau khổ. Tuy nhiên, Ngô Đình Đình không nói thẳng ra suy nghĩ của mình mà chỉ nhắc nhở Trần Tầm rằng, Phương Hồi không giống với cô, không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nếu Trần Tầm thật lòng thì phải rộng lượng trong chuyện này. Trần Tầm biết cô lại nhớ đến Bạch Phong, nên không nói thêm gì nữa. Cuối cùng Ngô Đình Đình còn nhận lời đến hôm đó sẽ quan tâm, nói chuyện với Phương Hồi, đồng thời khuyên cậu tốt nhất nên đích thân đi nói với Đường Hải Băng chuyện này, vì rốt cuộc chỉ có Hải Băng là người được chứng kiến chuyện năm xưa, trong lòng vẫn có ác cảm.
Gần tối, Trần Tầm đi tìm Đường Hải Băng. Hồi bé, họ sống trong cùng một