Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.
ịnh Tuyết về. Triệu Diệp đưa Lâm Gia Mạt về nhà, khó khăn lắm cậu mới để Lâm Gia Mạt ngồi được trên khung xe đạp của mình, vòng tay giữ lấy cô. Lâm Gia Mạt ngất ngư dựa vào ngực Triệu Diệp, miệng lẩm bẩm bài Rất yêu rất yêu anh.
Triệu Diệp biết không thể đưa cô về nhà trong trạng thái thế này, nên đành phải chở cô quanh vành đai hai hai vòng.
Đến khi Lâm Gia Mạt tỉnh rượu, trời đã tối. Cô hạ thấp người xuống ghi đông, không hát nữa, cũng không tựa vào Triệu Diệp nữa. Giữa lưng cô và ngực Triệu Diệp có làn gió mùa hè ngọt ngào thổi qua.
Triệu Diệp ra sức đạp xe, hỏi: “Cậu có đau đầu không? Còn khó chịu không?”.
“Không”. Lâm Gia Mạt nhắm mắt lại, để cho gió mát phả vào mặt mình nói.
“Có biết không? Tớ đã chở cậu hai vòng quanh Ưng Hòa Cung rồi đấy!”.
“Ừ”.
“Bây giờ về nhà nhé?”.
“Ừ ”.
“Gia Mạt…”
“Hả…”.
“Hôm nay thực ra cậu không vui đúng không?”.
“Gì cơ?”.
Triệu Diệp hít một hơi nói: “Chắc chắn là cậu không vui, vì cậu không vui, nên tớ cũng thấy buồn theo .
Lâm Gia Mạt không trả lời, cô đã khóc thầm, vì sau lưng cô, Triệu Diệp cất tiếng hát bài Rất yêu rất yêu anh, cậu hát cho đến khi đưa cô về đến nhà.
Phương Hồi nói, từ đó trở đi, Lâm Gia Mạt đã thay đổi hoàn toàn, cô cũng không biết đây là cảm giác như thế nào, chỉ biết rằng đột nhiên Lâm Gia Mạt trở nên trầm lắng hơn, sống nội tâm hơn, tình cảm đó dường như đã trải qua một quá trình chưng cất. Và chỉ một sự khác biệt này, đã khiến cho cuộc đời của họ đi về hai phía khác nhau.
Giữa tiếng kèn ồn ào và những điệu múa tập thể rộn ràng, mùa hè năm đó đã dần dần trôi qua.
Sau đó Phương Hồi cũng không còn mặc short giả váy nữa, nhà trường phát cho học sinh đồng phục áo phông, quần đen, áo có hai màu là màu vàng và đỏ, bên trên có in chữ “vũ” rồng bay phượng múa rất to. Điều này khiến Phương Hồi thở phào nhẹ nhõm, điều cô mong muốn nhất là được hòa mình trong đám đông và không bị người khác chú ý, bộ đồng phục này đã giúp được cho cô việc đó.
Sau khi nghỉ hè, trường F yêu cầu học sinh khối 10, ngoài buổi cuối tuần, sáng nào cũng phải đến trường tập múa 3 tiếng đồng hồ. Phương Hồi nghĩ ngày nào cũng đi đi lại lại như vậy rất nóng nực, phiền hà và thế là cô liền ở lại nhà bà nội.
Nhà bà nội cô ở quận Đông Thành, là khu nhà ở thường thấy trong các khu ngõ nhỏ ở Bắc Kinh, ba nhà chung một khoảnh sân, hàng xóm chào hỏi nhau thường sử dụng cách xưng hô trong gia đình, mở miệng ra là “chú ba”, “cô cả”, gần gũi như người một nhà. Nhà bà Phương Hồi ở ngôi nhà phía Bắc và nửa gian nhà phía Tây được làm thêm sau này. Hai ông bà sống ở phòng phía Bắc, Phương Hồi đến thì ở căn phòng nhỏ chẳng khác gì chuồng chim câu ở phía Tây. Trong sân có vòi nước công cộng, lúc lấy nước gặp mọi người, đều khách khí nói “bác lấy trước đi, bác lấy trước đi!”. Nhưng không có nhà vệ sinh, nếu đi vệ sinh thì phải đến nhà vệ sinh tập thể của ngõ. Phía Bắc khu vệ sinh có một cửa hàng tạp hóa, hồi nhỏ Phương Hồi đều mua kem, ô mai ở đó, giờ đã phát triển hơn, cũng có bày tủ kem, bán kem ngon. Đi tiếp đến con ngõ nhỏ phía trước có cây hòe rất to, buổi xế chiều các cụ ông thường cởi trần ngồi ở đó, nhóm thì chơi cờ tướng, nhóm thì tán gẫu, mọi người đều nói những người sống ở hoàng thành thường thích nói chuyện chính trị. Trong tiểu thuyết Trà quán của Lão Xá[5'> có miêu tả rằng trong quán trà người ta dán tờ giấy ghi rằng “miễn bàn quốc sự” là rất đúng sự thật, đến bây giờ dân tình vẫn không kiểm soát được cái miệng của mình. Thỉnh thoảng có cô mặc bộ quần áo rộng thùng thình đi ra, tụ tập lại chuyện trò tíu tít, nói con ông nọ bà kia thế nào thế nào. Các cụ già gặp nhau, bao giờ cũng hỏi “ông ăn chưa”, hoặc không thì hỏi “lát nữa đi dạo chứ?”.
[5'> Lão xá (1899 – 1966), tên thật là Thư Khánh Xuân, tự Xá Dư, là một nhà sáng tác tiểu thuyết và kịch của Trung Quốc. Đề tài khai thác chủ yếu của ông là viết về học sinh, trí thức và thị dân ở Bắc Kinh. Trà Quán là một trong hai tác phẩm nổi tiếng nhất của ông.
Theo cách nói như hiện giờ thì Phương Hồi đang ôn lại những nét đặc sắc, đậm đà của văn hóa Bắc Kinh, chính vì thế cũng không thấy quá buồn tẻ.
Sau khi tập múa xong, đám Trần Tầm thường đến nhà bà Phương Hồi chơi một lát. Hồi đó cậu đang nghiện chơi guitar, những bài như Nhành cỏ nhỏ, Tôi là chú chim non… cậu đã thuộc từ lâu, bắt đầu tập những bài mới như Lưu luyến phong trần và Những bông hoa đó, lúc hứng lên còn chơi được một đoạn bài Ở nơi khác của Hứa Ngụy. Trong đợt nghỉ hè, Kiều Nhiên cũng học chơi guitar, nhưng vẫn chỉ dừng ở giai đoạn sơ cấp với những bài như Bạn ngồi cùng bàn. Hai đứa thường mang đàn guitar đến, thay nhau hát trong căn phòng nhỏ của Phương Hồi. Lâm Gia Mạt và Triệu Diệp không biết những thứ này, chỉ ngồi bên cạnh nghe. Ông bà Phương Hồi thường chuẩn bị cho họ nhiều đồ ăn, đến là bổ dưa hấu, luộc ngô, đặt một cái chậu to ở dưới để bỏ vỏ, bỏ hạt. Căn phòng chật hẹp, mặt trời chiếu xuống, càng nóng bức hơn. Phương Hồi bật chiếc quạt điện cũ kêu phành phạch ở mức to nhất, rồi mỗi người lại được phát một chiếc quạ