Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2310 lượt.

Mạt quay sang nhìn, chỉ thấy Trịnh Tuyết đang đeo ba lô, chậm rãi bước về phía họ. Cô gật đầu chào Lâm Gia Mạt rồi quay sang nói với Tô Khải: “Cậu thi thế nào?”.
“Cũng được, điểm trung bình chắc không khó!”. Tô Khải cười nói.
Lúc này đây Lâm Gia Mạt mới sực nhớ ra Tô Khải cũng phải thi, thế mà cô không hỏi thăm câu nào, như người sợ bị thua một nước, cô cũng vội vàng hỏi: “Đúng vậy! Anh toàn nói Triệu Diệp, còn anh thì sao?”.
“Em không tín tưởng anh thế cơ à?”. Tô Khải hất hàm nói: “Nếu làm bài không ra gì thì anh đâu còn mặt mũi nào làm đội trưởng đội bóng của trường nữa! Hơn nữa, anh còn có vũ khí bí mật nữa mà!”.
“Vũ khí bí mật gì vậy?”. Lâm Gia Mạt tò mò hỏi.
Tô Khải nhìn Trịnh Tuyết bằng ánh mắt rất dịu dàng, cười đáp: “Em hỏi chị ấy sẽ biết”.
Lâm Gia Mạt lại quay sang nhìn Trịnh Tuyết với vẻ thắc mắc, Trịnh Tuyết ngại ngùng cúi xuống nói: “Đừng nghe anh ấy nói linh tinh, chỉ là lấy vở của chị xem trước khi thi thôi”.
“Chị ấy là SheRa[4'> mà! Thế đã đủ để tiếp cho anh sức mạnh rồi!”. Tô Khải trêu mà không hề ngại ngùng.
[4'> Nàng công chúa có sức mạnh thần kì trong một bộ phim hoạt hình của Mĩ được công ti Filmation sản xuất năm 1985.
“Thôi đi!”. Trịnh Tuyết khẽ vỗ Tô Khải một cái, nói: “Bây giờ đi luôn chứ? Lâm Gia Mạt đi cùng bọn mình nhé”.
Lâm Gia Mạt nhìn bọn họ trêu chọc nhau mà thấy lòng xót xa, cô cười gượng rồi lắc đầu, nói: “Em không đi đâu, hai người chơi vui vẻ nhé!”.
“Không được! Hôm nay sinh nhật anh, em buộc phải đi! Em đừng lo, toàn là người em quen thôi mà, lát nữa Triệu Diệp cũng sẽ đến!”. Tô Khải nói.
Lâm Gia Mạt đang định từ chối lần nữa thì từ xa đã nghe thấy tiếng gọi của Triệu Diệp, cậu chạy đến và nhìn Lâm Gia Mạt với vẻ mừng rỡ nói: “Sao cậu lại ở đây! Tô Khải bảo tớ mời cậu đi ăn cùng, tớ còn chưa kịp nói với cậu! Thấy cậu nộp bài sớm như vậy tớ sốt ruột quá! Chắc là cậu biết chuyện rồi nhỉ!”.
Dĩ nhiên là Lâm Gia Mạt không biết Tô Khải đã có ý định mời cô đi cùng từ trước, cô cũng ngại nói với bọn họ rằng nộp bài sớm là để đến tặng anh quà, nên đành phải “thế à” cho qua chuyện rồi miễn cưỡng theo họ đến nhà hàng Vũ Hoa.
Nếu không tính đến tâm trạng u buồn của Lâm Gia Mạt thì bữa cơm hôm đó diễn ra rất vui vẻ. Ngày hôm đó đến dự về cơ bản đều là người trong đội bóng, khối 10 chỉ có Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt. Trong bữa ăn, ngoài việc quan tâm đến Trịnh Tuyết, Tô Khải cũng mấy lần gắp thức ăn cho Lâm Gia Mạt.
Đám con trai trong đội bóng ăn như hổ vồ, thức ăn vừa được đưa lên, Lâm Gia Mạt chưa kịp cầm đũa, rừng đũa tua tủa đã thi nhau tấn công mục tiêu, đợi đến khi cô chuẩn bị cầm đũa lên, đầu bên kia đã bốc thẳng bằng tay.
Triệu Diệp hậm hực phản đối: “Không ai như các anh! Chẳng biết nhường bọn em gì cả! Chỉ bắt nạt các em nhỏ thôi!”.
Tô Khải liền cười mắng cậu: “Thôi đi! Cậu mà còn nhỏ thì Trung Quốc còn ai lớn”.
Triệu Diệp vừa múc canh cho Lâm Gia Mạt vừa nói: “Cậu thấy chưa, bọn mình phải xông pha trận mạc thôi! Cậu phải ăn nhanh nên, bọn họ không nhường cậu đâu!”.
“Đúng vậy, bọn anh đâu có được chu đáo như em!”. Tô Khải tiếp lời với ẩn ý khác.
Lâm Gia Mạt liền xị mặt xuống, Triệu Diệp cũng ngại, cầm muôi canh gõ vào Tô Khải. Trịnh Tuyết ngồi bên liền kéo ống tay áo anh nói: “Cậu đừng trêu em ấy nữa!”.
“Anh biết rồi, Triệu Diệp học Lôi Phong làm việc tốt, nhiệt tình giúp đỡ bạn gái thôi mà, Lady fĩrst!”. Tô Khải cười ranh mãnh nói.
“Đúng vậy! Em làm việc tốt đây nhé! Chị Trịnh Tuyết đưa bát đây! Em múc canh cho chị!”. Triệu Diệp ranh mãnh đáp.
“Thôi thôi! Cậu ăn cây nào rào cây ấy đi!”. Tô Khải ngăn tay cậu lại nói.
“Thôi đi! Gia Mạt cậu nhìn coi, lại còn nói tớ mà không biết ngượng!”. Triệu Diệp ngồi bên cạnh trêu.
Mọi người không ai biết được tâm sự của Lâm Gia Mạt, mắt thấy tim đau, nhìn cô mỗi lúc một buồn hơn. Cô không để tâm đến những câu trêu chọc của Triệu Diệp, cầm cốc lên rót đầy bia, đứng dậy nói: “Mải ăn, chưa kịp chúc mừng sinh nhật! Em dẫn đầu nhé! Chúc anh sinh nhật vui vẻ!”.
Tô Khải cũng nâng cốc lên nói: “Lâm Gia Mạt vẫn là người tử tế nhất! Cảm ơn em, nhưng một ngày chúc một lần là được rồi, nếu không anh lại thấy mình già hơn em!”.
Triệu Diệp ngồi bên cạnh hỏi với vẻ kinh ngạc: “Cậu chúc một lần rồi à?”.
Lâm Gia Mạt cười buồn gật đầu và đưa cốc bia lên miệng.
Tô Khải vội nhắc: “Ấy, em chỉ uống tượng trưng thôi! Em định uống thật à? Triệu Diệp, sao lúc này cậu không quan tâm gì nhỉ?”.
Triệu Diệp kéo Lâm Gia Mạt nói: “Cậu đừng uống, nhấp một ngụm là được rồi, còn lại để tớ uống hộ cho!”
“Không sao, tớ uống được!”. Lâm Gia Mạt ngửa đầu lên, uống ừng ực một hơi hết sạch.
Các thành viên trong đội bóng có mặt ở đó đều vỗ tay tán thưởng, đồng thanh hò cô uống tiếp, Lâm Gia Mạt cũng không từ chối, ngày hôm đó cô đã chúc mừng sinh nhật vô số lần, mỗi lần chúc lại uống một hơi, chỉ muốn góp đủ số lần sinh nhật của Tô Khải trong cả cuộc đời. Triệu Diệp và Tô Khải đều không ngăn được cô, đành phải tròn mắt nhìn cô say dần.
Sau khi tàn cuộc, Tô Khải dặn dò mấy câu rồi đưa Tr