Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.

à anh bạn người Australia của cô ấy.
Cuối cùng hai đôi chúng tôi đã ôm dưa chuột và củ cải rồi giáp mặt với nhau, không thể không nói đây là cảnh tượng khá ngại ngùng, đặc biệt là khi tôi phát hiện ra anh chàng người Australia đó nhìn chẳng khác gì một con heo, khóe mép tôi giật giật một cách rất mất tự nhiên. Tôi thầm nghĩ rõ ràng là cô nàng này đã chửi tôi gián tiếp, cô ta đá tôi để chọn hắn ta, không phải vì hắn ta hơn tôi đó sao? Tuy nhiên… m.kiếp!
Hắn hơn tôi ở bộ phận nào hả?
Gã đó hàn huyên vài câu, ánh mắt hắn nhìn Phương Hồi vô cùng soi mói, tôi không thể chịu nổi, nói dăm ba câu rồi kéo cô đi mất.
Vừa đi khuất, Phương Hồi liền hất tay tôi ra, cú hất đó khiến tôi hiểu ra được rằng chắc chắn cô không vui cho lắm. Tôi vội vàng ghé sát vào cô và hỏi: “Sao vậy?”.
“Chẳng sao cả! Người ta đi xa rồi, bọn mình cũng không cần thiết phải đóng kịch nữa”.
Cô nàng này thông minh thật, trò mèo đó của tôi bị cô đi guốc trong bụng.
“Ừ, đúng vậy, thế sao em lại giận?”.
“Ai giận?”.
“Em coi em kìa, miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu! Mặt đang còn nhăn mà còn nói mạnh!”.
“Xí, cũng không biết ai là người miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu!”. Cô cười gằn một tiếng, khiến tôi thực sự không thoải mái.
“Em nói đi! Anh miệng nói không giống với những gì đang nghĩ trong đầu như thế nào hả?”.
“Sao phải nói ra điều đó với Hoan Hoan! Rõ ràng là anh vẫn còn nhớ cậu ấy!”.
“Hiện giờ anh làm gì còn thời gian nhớ đến cô ấy nữa!”
“Thế tại sao anh lại nâng niu chiếc cốc của Hoan Hoan thế hả?”.
“Anh…”
“Thôi! Không phải thanh minh nữa, không phải anh vẫn thường nói đó sao? Thanh minh chính là giấu giếm, giấu giếm chính là thú tội!”.
Tôi tức đến bật cười, bình thường tôi nói chuyện, Phương Hồi thường không để ý gì nhiều, nhưng mỗi khi chúng tôi cãi nhau, cô lại luôn lôi ra những câu mà tôi đã từng nói để chặn họng tôi.
“Anh phát hiện ra được rằng, em chính là khắc tinh của anh!”. Tôi đón lấy túi xách trên tay cô và nói.
“Không dám!”. Phương Hồi không tranh mà giao chiếc túi cho tôi, nhưng vẫn còn chưa hết ấm ức.
“À! Anh hiểu rồi, em ghen đúng không?”. Tôi trêu cô, mặc dù là câu nói đùa, nhưng tôi vẫn ôm một niềm hi vọng cao xa.
“Trương Nam! Anh đừng nói linh tinh có được không!”. Phương Hồi trợn mắt nhìn tôi, cắt đứt luôn ý nghĩ của tôi.
Tôi liền cười mỉa mình và nói: “Anh giữ lại chiếc cốc của cô ấy, không có nghĩa rằng anh vẫn thích cô ấy. Giống như việc em đã vứt hết mọi thứ của Trần Tầm, nhưng cũng không có nghĩa rằng em đã quên cậu ấy. Nói thế này nhé, không phải con người chỉ có hai cung bậc tình cảm là yêu và hận, mà còn biết nhớ nhung, biết oán trách, biết hoài niệm, biết than thở. Không thể nói anh và Hoan Hoan chia tay nhau rồi thì anh chỉ có thể căm ghét cô ấy đúng không? Dù thế nào thì bọn anh cũng đã từng có một quãng thời gian rất vui vẻ, vì quãng thời gian này mà anh không thể quên hẳn cô ấy được, không người đàn ông nào có thể làm được! Dù có nói cũng chỉ là nói dối em! So bì, tị nạnh với quá khứ chẳng có gì là thú vị cả, một người phụ nữ sáng suốt sẽ không bao giờ tính toán đến chuyện làm thế nào để chiếm được quá khứ của người đàn ông, mà chỉ suy nghĩ xem làm thế nào để có được hiện tại và quá khứ của anh ta!”.
Thực ra lúc đó tôi nói như vậy cũng không có ý gì đặc biệt, chỉ phát biểu cảm tưởng của mình mà thôi. Tuy nhiên, Phương Hồi đã động lòng vì những câu nói đó, cô trầm ngâm một lát rồi nói: “Không ngờ anh lại rất để ý đến vấn đề này!”.
“Ừ! Trải qua thực tiễn anh mới hiểu được điều đó!”.
“Tuy nhiên…”. Phương Hồi ngoảnh đầu lại nhìn tôi cười buồn bã: “Tại sao anh không nói với em khi em 16 tuổi?”.
Tôi hơi khựng lại, sau đó cũng cười buồn nói: “Thế tại sao em không quen anh hồi em 16 tuổi?”.
Sau khi nghe Trần Tầm kể về chuyện của Ngô Đình Đình, Phương Hồi ít nhiều cũng có phần nhạy cảm hơn.
Thực ra khi chưa biết sự thật, cô cũng rất quý Ngô Đình Đình, vì trong đám bạn thời để chỏm của Trần Tầm, Ngô Đình Đình là người cứu cho cô nhiều bàn nguy nhất và cũng là người quan tâm đến cô nhiều nhất. Nhưng hiện giờ Phương Hồi không còn cảm kích như thế nữa, cô nghĩ chắc chắn Trần Tầm và Ngô Đình Đình đã thương lượng với nhau chuyện gì đó, chính vì thế Ngô Đình Đình mới tỏ ra thân thiện với cô. Ngô Đình Đình chịu làm như vậy không phải là vì Phương Hồi, chấp nhận cô bạn này, mà chỉ là vì giúp Trần Tầm. Kết hợp với những chuyện mờ ám mong manh đã từng xảy ra giữa họ, Phương Hồi có cảm giác như bị lừa.
Tuy nhiên Trần Tầm không hiểu được suy nghĩ này của Phương Hồi, cậu cảm thấy chia sẻ quá khứ của mình với cô là chuyện khiến cả hai người đều cảm thấy thoải mái, nhẹ nhàng. So với những lời suy đoán nặng nề về chuyện của Lí Hạ, nói thẳng ra không phải sẽ hay hơn sao? Thế nên cậu không ngại ngần khi tiếp tục nhắc đến Ngô Đình Đình trước mặt Phương Hồi, cũng chính vì thế mà đã không để ý đến vẻ sầm mặt của Phương Hồi.
Do sinh nhật của Trần Tầm để lại những kí ức rất không vui, thế nên đến lượt sinh nhật m