Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342428

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2428 lượt.

ình, Phương Hồi cũng không định tổ chức gì nữa. Mãi cho đến ngày 9-10, không kìm được nữa, Kiều Nhiên mới hỏi Trần Tầm xem định tổ chức thế nào.
Trần Tầm nói cậu và Phương Hồi không định tổ chức gì nữa, Kiều Nhiên liền lắc đầu, nói hai đứa cậu là chuyện của hai đứa cậu, năm đứa bọn mình là chuyện của năm đứa bọn mình, không thể coi là một được. Cuối cùng bọn họ đã đi đến thống nhất, một đứa buổi trưa đi mua bánh gato, một đứa đi mua quà, dĩ nhiên là đều phải giấu Phương Hồi.
Sau khi tan học, Phương Hồi mới được kéo đến một góc trường, cô vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy chiếc bánh gato viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Phương Hồi” và ba khuôn mặt rất ranh mãnh của ba anh chàng vì gian kế đã thành công.
Mọi người tặng cô một con gấu bông, vòng cổ của con gấu là quà riêng của Trần Tầm, cậu cũng làm một chiếc vòng đeo cổ, xuyên cả những hạt vòng bị rơi trong buổi sinh nhật của mình vào, trong chiếc bình thủy tinh thấp thoáng tên hai đứa.
Phương Hồi cười rất hạnh phúc, suýt thì rơi nước mắt.
Chiếc bánh gato đó không thoát khỏi số phận bị chia năm xẻ bảy, bọn họ quệt kem lên mặt nhau, kính Kiều Nhiên bị quệt khắp, tóc Lâm Gia Mạt cũng dính kem, Triệu Diệp nói trên người cậu ta, chỗ nào có lỗ là có kem, hai má Trần Tầm bị quệt một bên xanh, một bên đỏ, còn mặt Phương Hồi gần như không nhìn rõ các nét nữa.
Lâm Gia Mạt và Phương Hồi vào gội đầu dưới vòi nước tong nhà vệ sinh nữ, vừa gội vừa hắt xì hơi, Lâm Gia Mạt vắt đuôi tóc mình nói: “Sao chỗ này cũng có nhỉ! Tại Triệu Diệp hết! Cậu ta không ném thì mình đã không ném trả!”.
“Đúng vậy! Nước lạnh thật đấy!”.
“Còn bảo lát nữa đến khu giải trí ở Lam Đảo chơi nữa! Như thế này làm sao đi nổi!”.
“Hay là lấy khăn trải bàn lau tạm vậy, đi thôi! Lạnh quá!”.
Họ ra khỏi khu giảng đường, Trần Tầm liền bước tới, đưa áo khoác đồng phục của mình cho họ, nói: “Lấy cái này lau đầu đi! Đừng để lạnh!”.
“Hay quá! Cũng còn hơn là khăn trải bàn!”. Lâm Gia Mạt đón lấy, cười nói.
“Cậu có lạnh không?”. Phương Hồi nhìn chiếc áo phông của Trần Tầm hỏi: “Tối về thì làm thế nào?”.
“Không sao, cậu lau nhanh lên!”. Trần Tầm chụp chiếc áo rộng thùng thình lên đầu cô và lau rất cẩn thận.
Đúng lúc Kiều Nhiên đi ra, nhìn thấy cảnh đó, cậu lại nhìn xuống chiếc áo sơ mi mình vừa cởi ra rồi lặng lẽ nhét vào ba lô.
“Khô rồi thì đi thôi! Hôm nay tớ muốn đấm bốc! Phá kỉ lục của Lam Đảo!”. Triệu Diệp xách ba lô của bọn họ đến nói.
“Đi thôi!”. Trần Tầm chụp chiếc áo khoác lên đầu Phương Hồi nói: “Cậu cứ giữ đấy, đừng để gió!”.
Hồi đó nếu hôm nào ít bài tập, thỉnh thoảng bọn họ cũng đến khu giải trí Lam Đảo chơi một lúc, đó là khu có rất nhiều trò game trên tầng thượng của siêu thị Lam Đảo, không ít trò chỉ cần bỏ tiền xu vào là có thể chơi, 1 tệ một lần, thường là xem thì nhiều mà chơi thì ít. Thông thường, hành trình của bọn họ là thế này: Đến siêu thị Hải Lam Vân Thiên và Kama ngay bên cạnh để hưởng máy lạnh hoặc lò sưởi. Xúm quanh các quầy hàng cao cấp để tìm những đồ mới lạ, đếm sau giá niêm yết có mấy số 0, hồi đó các siêu thị vẫn còn khá thật thà, món đồ 10.000 tệ, họ sẽ không ghi thành 9.999 để lừa bạn. Sau khi than thở, xuýt xoa một hồi, sẽ có một đứa cao giọng thề rằng: “Bao giờ phất lên, tớ sẽ tặng cho mọi người!”, “Bọn mình chơi một cái, ném một cái, còn lại một cái vứt cho thú cưng chơi!”, “Thôi đi! Sau này khu vực này sẽ không gọi là Hải Lam Vân Thiên nữa, nó sẽ thuộc quyền sở hữu của gia đình tớ, có huy hiệu của nhà tớ! Huy hiệu gia đình ấy, biết không! Tớ sẽ phát cho các cậu mỗi người một cái, mang nó đến địa bàn của tớ, tha hồ chơi bời!”.
Mãi cho đến tận bây giờ, khi kể lại những chuyện này, Phương Hồi vẫn bật cười, cô nói chỉ tiếc rằng siêu thị đó không nể nang người khác cho lắm, chưa kịp đợi đến khi họ phất lên thì đã thay đổi bộ mặt trước rồi. Tôi liền lắc đầu nói, đây chính là khoảng cách giữa ước mơ và hiện thực!
Cỗ máy nổi bật nhất trong khu giải trí ở Lam Đảo chính là máy nhảy, luôn có người xúm vào xem. Cái trò đó người bình thường đều không dám bước lên đó để thể hiện, nhảy nhót một hồi không được mấy điểm thật không còn mặt mũi nào khi chui ra. Chui vào đó chơi toàn là các “cao thủ võ lâm”, nhạc và bước nhảy đều thuộc làu làu, nhìn bọn họ biểu diễn cũng rất thú vị, như bay lên trên cỗ máy nhỏ vậy.
Nhìn thấy có người trổ tài trên máy nhảy, Trần Tầm liền nói với vẻ rất coi thường: “Thường thôi, không nhảy đẹp bằng Ngô Đình Đình, cậu ấy mà nhảy thì phải lác mắt! Butterfly không hề sai! Động tác cuối cùng đó, cậu ấy hai tay một chân chạm đất, đẹp mê li!”
“Ai vậy? Ai mà được ông ca ngợi kinh thế!”. Triệu Diệp hỏi với vẻ sửng sốt.
“Bạn thời để chỏm của tôi, Phương Hồi đã từng gặp!”. Đẻ chứng minh rằng mình không nói dối, Trần Tầm liền kéo Phương Hồi nói: “Cậu đã từng gặp cậu ấy, đúng không?”.
Phương Hồi liền gật đầu một cách chua chát và không nói gì nữa.
Đừng nghĩ Trần Tầm nói thì ta đây, nhưng cậu ta mà lên chơi cũng chẳng đâu vào đâu, trò chơi mà bọn họ hay chơi nhất là “mọi người cùng bắt lỗi”, vừa tiết kiệm vừa