Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342430
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2430 lượt.
tham gia được đông đảo. Năm đứa đứng trước màn hình, chỉ ngón tay vào, đứng xa nhìn chắc chắn vừa không chuẩn vừa buồn cười, nhưng bọn họ không cần quan tâm, liên tục hò hét mấy từ “giá”, “mây”, “hoa!” không đâu vào đâu. Lúc thì ồ lên cười, lúc lại than thở vì tiếc.
Phương Hồi nói, đó là giai đoạn mà năm đứa họ bên nhau vui nhất, và từ đó về sau, dần dần không thể cùng nhau vui đùa nữa.
Triệu Diệp đã chọn một ngày thu đặc biệt, trời trong xanh, cả cậu và Lâm Gia Mạt đều thích để tỏ tình.
Trước đó Kiều Nhiên và Trần Tầm không biết gì nhiều, mà chỉ làm một số việc “dọn dẹp” đơn giản giúp Triệu Diệp theo sự phân công của cậu. Phương Hồi thấy có vẻ không ổn nên cũng lo lo, nhưng vẫn bị Trần Tầm kéo đi, trong lớp chỉ còn lại Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt không hề hay biết gì.
“Tớ bảo này, nếu ngày mai phải dùng đến bóng thì tại sao bọn họ không giúp gì nhỉ!”. Lâm Gia Mạt ra sức lau một quả bóng: “Đội bóng các cậu chết hết rồi à? Sao tự nhiên lại giao hết cho cậu vậy?”.
“Haizz, bình thường đều là Tô Khải tổ chức, bây giờ anh ấy cuối cấp, cũng không còn thời gian quan tâm nữa, đành phải chia đều cho nhau để lau”.
“Thế mấy hôm trước cậu làm gì? Mọi người ai cũng làm sớm, đâu có nước đến chân mới nhảy đâu! Cậu thì ngược lại!”.
“Việc này… Tớ có chút chuyện muốn nói với cậu”. Triệu Diệp đỏ bừng mặt, ấp úng nói.
“Thế cậu nói đi!”.
“Tớ nói cậu đừng giận nhé”.
“Ừ, tớ không giận đâu, cậu nói đi!”.
“Tớ… tớ.. .haizz! Đợi tớ tổ chức lại vấn đề đã!”.
“Cậu làm sao vậy?”.
Cũng không hiểu tại sao, trước đôi mắt to tròn chớp chớp của Lâm Gia Mạt, câu nói mà hiện nay mọi người có thể nói ra vào bất cứ lúc nào lại khiến Triệu Diệp không thể thốt ra được thành lời.
“Thôi thế này vậy, Gia Mạt ạ!”. Sau khi đi đi lại lại N vòng, Triệu Diệp liền ngồi xuống nói: “Tớ có một điều bí mật, không nói ra chắc tớ bí bách chết mất, nhưng nói ra có thể sẽ làm cậu sợ. Để cho công bằng, bọn mình trao đổi nhé, mỗi người nói một điều bí mật, như thế sẽ hòa, có được không cậu?”.
“Điều bí mật gì vậy?”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.
“Tóm lại là điều bí mật, tớ thề là những điều bọn mình nói với nhau hôm nay chỉ có trời biết, đất biết, cậu biết, tớ biết, thôi cứ thế nhé!”.
“Thế… nói về chuyện gì? Tớ có nhiều điều bí mật lắm, không thể nói hết cho cậu được!”.
“Người mà mình thích”. Dường như Triệu Diệp vừa cắn lưỡi vừa nói ra mấy chữ nay: “Mỗi người viết vào một mẩu giấy, sau đó đổi cho nhau”.
Nói đến đây, Lâm Gia Mạt đã hiểu được bảy tám phần. Thiện cảm mà Triệu Diệp dành cho cô, không phải cô không biết gì, nhưng vì cô không có suy nghĩ đó, cũng không muốn làm ảnh hưởng đến tình cảm bạn bè, thế nên cô vẫn giả vờ không biết, cô nghĩ kiểu gì dần dần Triệu Diệp cũng phát hiện ra chuyện cô không có tình ý riêng gì với cậu. Nhưng bây giờ nhìn động thái của Triệu Diệp, chắc chắn là đang có ý định nói ra sự thật. Lâm Gia Mạt thầm nghĩ, thôi cũng được, tranh thủ lúc không có mặt ai nói thẳng ra vấn đề để sau này đỡ phải băn khoăn. Và thế là cô liền gật đầu đáp: “Ừ”.
Câu trả lời này của Lâm Gia Mạt tương đương với việc gián tiếp tiêm một liều thuốc kích thích cho Triệu Diệp, cậu vừa mừng thầm chuyện này có hi vọng vừa tính toán.
Hai đứa quay lưng vào nhau viết gì đó, quay đầu lại nắm chặt mẩu giấy ghi điều bí mật của mình trong lòng bàn tay, giống như mua bán trong chợ đen, tiền trao cháo múc.
Lúc mở mẩu giấy ra, Lâm Gia Mạt suýt thì nổ đom đóm mắt, mẩu giấy Triệu Diệp đưa cho cô trống trơn, đừng nói là tên, ngay cả một nét chữ cũng không có, cô hậm hực túm lấy cánh tay Triệu Diệp, nói lớn: “Cậu chán thật đấy! Chơi đểu quá! Trả lại cho tớ!”.
Và khi ngẩng đầu lên, Triệu Diệp đã không còn giống như ban nãy, nụ cười trên môi cậu tắt ngấm, cậu giơ mẩu giấy ra trước mặt Lâm Gia Mạt: “Có thật không? Cậu viết linh tinh hả?”.
Lâm Gia Mạt nhìn tên Tô Khải trên mẩu giấy rồi lặng lẽ gật đầu, cô nói với vẻ ngại ngùng: “Ai lừa cậu làm gì? Bảo là viết ra điều bí mật mà, tớ đâu có như cậu…”.
“Nhưng anh ấy có Trịnh Tuyết rồi mà?”.
“Hồi tớ thích anh ấy, anh ấy chưa đến với Trịnh Tuyết!”.
“Trước đây là trước đây, hiện tại anh ấy và Trịnh Tuyết gắn bó với nhau lắm! Cậu làm như thế khác gì là người thứ ba?”.
“Tớ cũng không làm gì thật mà, hơn nữa bọn họ đâu đã lấy nhau! Làm sao tớ là người thứ ba được!”.
“Tóm lại là bọn họ là người yêu của nhau, vừa nhắc đến Tô Khải, mọi người liền nghĩ ngay rằng người yêu của anh ấy là Trịnh Tuyết, cậu có vai trò gì đâu!”.
“Sao cơ, tớ không làm được bạn gái của anh ấy nên không thể thích anh ấy được hay sao! Bao nhiêu người thích Trần Tầm, cũng đâu có thấy Phương Hồi có phản ứng gì đâu!”.
“Vị trí của cậu và Phương Hồi sao giống nhau được. Cậu làm thế là tự giết chết chính mình!”.
“Tớ thích thế đấy, liên quan gì đến cậu chứ!?”.
Lâm Gia Mạt bực bội hét xong câu này, hai đứa đều im lặng. Chúng như hai con thú nhỏ đang đối đầu với nhau trong phòng học, cả hai đang tranh giành nhau con mồi không thu