XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

ộc về minh.
Lâm Gia Mạt vứt mẩu giấy trắng trên tay vào thùng rác, lúc đi qua chỗ Triệu Diệp thì bị cậu ngăn lại. Triệu Diệp liền xòe bàn tay ra, bên trên có đặt mẩu giấy giống hệt với mẩu giấy cô vừa vứt. Lâm Gia Mạt lưỡng lự trong giây lát, từ từ mở ra, mấy chữ bên trên đã chạm đúng vào phần mềm yếu nhất trong trái tim cô:
“Nhìn gì mà nhìn! Chính là cậu chứ ai! Ngốc ạ!”.
“Tớ xin lỗi…”. Lúc nói ra ba chữ này, đột nhiên Lâm Gia Mạt lại khóc, Triệu Diệp đứng bên cô, thở dài hỏi: “Cậu thích Tô Khải từ bao giờ vậy?”.
“Hôm đi ăn cơm với bọn cậu ở Vũ Hoa…”
“Ừ! Nếu hôm đó tớ ở lại chịu đánh, anh ấy dắt cậu chạy thì cậu có thích tớ không?”.
“Tớ không biết…”
“Có khi cuối cùng vẫn thích anh ấy chứ, hê hê, tại sao vậy?”.
“Cái duyên thôi mà…”
“Cái duyên…”. Triệu Diệp liền đứng dậy, vươn vai nói: “Công nhận khó hiểu thật đấy!”.
Nhưng từ ngày hôm sau, năm đứa bọn họ không còn ăn cơm cùng nhau nữa, Triệu Diệp nói không biết phải đối mặt với Lâm Gia Mạt thế nào, còn Lâm Gia Mạt cũng không muốn gặp Triệu Diệp để nói lời xin lỗi lần nữa.
Thời gian đó Triệu Diệp rất tiêu cực, máy nghe nhạc của cậu bật đi bật lại bài hát Sao em lại nỡ để anh đau khổ của Hoàng Phẩm Nguyên, lúc ăn cơm thường xuyên vô cớ hỏi mọi người có món nào là món “cái duyên” hay không, chơi bóng cũng không tập trung, vì sai sót mà mấy lần suýt nữa cãi nhau với Tô Khải.
Chỉ có đám Phương Hồi là hiểu tại sao Triệu Diệp lại ra nông nỗi đó. Trần Tầm nói đây là nỗi đau của tuổi thanh xuân. Phương Hồi nói thực ra làm bạn thân cũng tốt, có thể tiến thoái tùy ý, luôn luôn ở vị trí không bao giờ bị tổn thương. Kiều Nhiên liền gật đầu không phát biểu gì, chuyện này đã gây ra cú sốc lớn nhất cho cậu, đặc biệt là câu nói đó của Phương Hồi, coi như chặn đứng đường đi của cậu. Cậu không còn muốn trút bày tâm sự với Phương Hồi nữa, quyết định tự an ủi mình, cam tâm tình nguyện đi làm người bạn thân “có thể tiến thoái tùy ý”.
Lâm Gia Mạt không nghĩ Triệu Diệp lại bị tổn thương lớn như vậy, càng không thể nghĩ mình lại không thể rút lui hoàn toàn, mà lại rơi vào hoàn cảnh cả hai cùng bị tổn thương. Cô tưởng rằng sẽ lại như trước đây, vờ coi như không có chuyện gì xảy ra và cho qua mọi chuyện, nhưng đến bây giờ cô mới biết mình không thể làm được điều đó. Mẩu giấy như đùa cợt đó đã đánh trúng vào mạch cổ tay của cô, kể cả không mất hết võ công, thì cũng làm tiêu tan năm, sáu phần nguyên khí của cô, khiến cô không dám nhìn vào mắt Triệu Diệp nữa.
Trước đây, sau khi tan học, Lâm Gia Mạt đi xem đội bóng rổ chơi bóng, thực ra đó chỉ là xem Tô Khải chơi mà thôi và sau sự việc này, cô cũng bắt đầu chú ý đến Triệu Diệp. Thực ra nhìn Triệu Diệp chơi bóng cũng rất cool, cậu còn cao hơn cả Tô Khải, động tác chuyền bóng rất thoáng, trước đây khi Triệu Diệp nói cậu được mọi người tặng cho biệt hiệu “Hoa Bươm Bướm”, Lâm Gia Mạt luôn nghĩ cậu nói khoác, nhưng nhìn kĩ mới thấy cánh tay cậu rất giống cánh bướm, nhẹ nhàng, linh hoạt.
Chỉ có điều, hôm đó chú bướm này có phần nóng vội.
Lúc nhìn thấy Lâm Gia Mạt có mặt ở sân, Triệu Diệp không còn bình tĩnh được nữa, chuyền bóng, phối hợp, kiểm soát bóng không đâu vào đâu cả. Vì có mặt Lâm Gia Mạt nên Tô Khải cũng cố chịu đựng, cuối cùng vẫn không chịu được đành lên tiếng.
“Dừng! Dừng! Tất cả dừng lại cho tôi! Triệu Diệp, cậu làm sao vậy? Vừa nãy Lưu Bác dẫn bóng chạy về phía cậu, cậu đón làm gì hả? Cậu ta chỉ vòng qua cậu, lấy cậu để che bóng rồi nhằm vào hậu vệ của đối phương, ai bảo cậu đón bóng từ tay cậu ta? Chiến thuật đơn giản như vậy mà không nhận ra được hay sao, những gì tập trong các buổi huấn luyện vứt đi hết rồi à? Chơi thế mà cậu còn định tham gia Nike cup hả? Chỉ làm trò cười cho thiên hạ thôi!”.
“Không chơi thì thôi chứ sao!”. Triệu Diệp lầm bầm.
“Cậu nói gì vậy? Cậu nhắc lại lần nữa cho tôi xem nào?”. Tô Khải chỉ nghe được loáng thoáng, tức quá liền xông đến, các cầu thủ khác vội kéo cậu ta lại.
“Tôi không chơi nữa là cùng chứ gì? Có cái quái gì đâu! Việc gì phải nặng lời với nhau như vậy!”. Triệu Diệp ngửa mặt lên, ném mạnh bóng xuống đất, quay đầu rồi bỏ đi.
“Giỏi thì đừng quay lại nữa!”. Tô Khải quát lớn và Triệu Diệp cũng không quay đầu lại thật.
Lâm Gia Mạt ngồi ngoài xem, cuống lên suýt khóc, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc buổi tập kết thúc, cô liền vội chạy đến chỗ Tô Khải hỏi: “Bọn anh… không sao chứ?”.
“Không sao! Anh tức vì cậu ấy không nghiêm túc! Không ai chơi bóng như cậu ta cả! Có tố chất như vậy mà để cậu ta làm lãng phí!”. Tô Khải vẫn chưa hết bực, nghiêm mặt nói.
“Anh không khai trừ cậu ấy chứ?”. Lâm Gia Mạt sốt sắng hỏi.
“Cậu ta bảo em đến hỏi à?”. Tô Khải nhướn mắt lên nhìn cô.
“Không không!”. Lâm Gia Mạt vội lắc đầu nói: “Tự em hỏi thôi! Cậu ấy rất thích chơi bóng, ở trong lớp còn thường xuyên nhảy lên để với cao! Hơn nữa cậu ấy lại rất coi trọng Nike cup, cậu ấy bảo đây là cơ hội đoạt chức vô địch cuối cùng của anh thời cấp ba, chắc chắn phải để anh giành được cúp và tốt nghiệp một cách hoành tráng! Thế nên các anh đừng khai tr