Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.

hỉ? Nhưng không hiểu sao tớ không vui lên được. Cậu không nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy ngày hôm qua đâu, mắt đỏ hoe… Phương Hồi, cậu bảo tớ như thế có bị coi là người thứ ba không?”.
“Cậu nghĩ linh tinh gì vậy!”. Phương Hồi cốc vào trán cô một cái: “Ngồi yên học một lúc đi! Đến lúc đó cả hai bọn họ vào được đại học, mỗi mình cậu rầu rĩ vì trượt! Xem lúc đó cậu có còn thời gian nghĩ đến những chuyện linh tinh này không! Lát nữa phải viết từ mới, cậu đã thuộc hết chưa?”.
“Hả? Sao cậu không nói sớm! Gay rồi gay rồi! Tớ chưa xem cái gì cả! Cậu có mang băng dính trong không? Cho tớ xin một ít!”. Lâm Gia Mạt vội giở sách tiếng Anh ra, cầm bút chì lên ra sức chép vào giấy.
Từ xa Phương Hồi đã nhìn thấy Triệu Diệp, cậu đang nằm úp mặt xuống bàn, cổ áo để lộ ra một đoạn dây nghe của máy nghe nhạc. Phương Hồi liền thở dài, cô cũng không biết, hai người đều đau khổ, rốt cuộc là ai nỡ làm ai đau khổ.
Phương Hồi nói, rất lâu sau đó, khoảng năm 2003, cô và Lâm Gia Mạt cùng xem bộ phim Lam Vũ của đạo diễn Quang cẩm Bằng, đó là câu chuyện về những người đồng tính luyến ái, bài hát trong phim chính là Sao em nỡ để anh đau khổ, cảnh quay cuối cùng là giữa tiếng nhạc này, nhiều công trình của Bắc Kinh ở cuối thập kỉ 90 dần dần được phá đi và xây dựng lại, những nơi có kí ức đều biến thành các toàn nhà cao tầng. Nhìn thấy những cảnh đó, cô và Lâm Gia Mạt đều bật khóc, vì những kí ức đẹp nhất trong trái tim họ giống như những gì được quay trong bộ phim, cũng bị phá nát cùng với thành phố cổ xưa này.
Tôi nghĩ đó có thể là lần cuối cùng Phương Hồi ở bên Lâm Gia Mạt, nếu tôi nhớ không nhầm thì năm 2003 cô sang Australia. Và sau khi sang đây, Lâm Gia Mạt không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.
Câu nói của Triệu Diệp không đúng lắm, ngày 1- 10 đó không phải là buổi múa tập thể cuối cùng của bọn họ, nhà trường đã tận dụng tối đa bài múa này, ngày 20-12, Ma Cao trở về với Trung Quốc, ngày 31- 12 chào đón thiên niên kỉ mới, trường F đều tiếp tục biểu diễn. Nhưng hai lần này đều không nhẹ nhàng như lần trước, chỉ riêng quần áo đã phải mặc khá nhiều.
Cuối cùng Phương Hồi viết trong báo tường rằng: “Mặc dù gió lạnh cắt da cắt thịt, bạn bè đều nhiệt huyết cháy bỏng, trong tích tắc đếm ngược 10 giây, tất cả con cháu Diêm Hoàng đều cảm nhận được rằng, cảm giác lấy lại cái vốn thuộc về mình thật mãnh liệt”. Câu nói này của cô đã bị Trần Tầm chọc một hồi lâu, cậu nói rõ ràng Phương Hồi rét run như cầy sấy, kể cả là có cảm giác lấy lại cái vốn thuộc về mình cũng không phải là của con cháu Diêm Hoàng gì mà là của chính Trần Tầm. Chính cậu đã sưởi ấm trái tim lạnh cóng của cô bằng đôi tay nóng bỏng của mình.
Phương Hồi không thèm đếm xỉa đến cậu mà véo cậu một cái rất mạnh cho xong chuyện. Hai đứa không còn ngại ngùng, dè dặt như hồi đầu, mà dần dần đã thân mật, chín chắn hơn.
Buổi liên hoan chào đón năm mới được tổ chức vào ngày 31-12-1999, vì nhiệm vụ chính trị của tối hôm trước và phải sắp xếp tổ chức vào buổi tối khác với mọi năm. Vì chuyện của Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt mà nhóm 5 người của bọn họ đành phải chia thành hai nhóm để chuẩn bị. Kiều Nhiên và Triệu Diệp một nhóm, phụ trách mua đồ trang trí, Trần Tầm, Phương Hồi và Lâm Gia Mạt một nhóm, phụ trách mua đồ ăn và hoa quả.
Lâm Gia Mạt đề nghị rẽ qua bưu điện trước, cô muốn mua tặng Tô Khải một tấm thiệp, bưu điện có chương trình đặc biệt để chào đón thiên niên kỉ mới, họ sẽ đóng dấu hình rồng trên phong bì. Hơn nữa dấu bưu điện trên phong bì là 24 giờ ngày 31-12-1999 và 00 giờ ngày 1-1-2000, đúng là xuyên thế kỉ thực sự, rất có ý nghĩa. Phương Hồi cảm thấy rất hay, bèn cùng Trần Tầm viết một bức thư ngắn và gửi cho nhau.
Trần Tầm viết: Cảm ơn tình yêu của em, 1999.
Phương Hồi viết: Cảm ơn anh đã cùng em trải qua ngày cuối cùng của thế kỉ cũ và ngày đầu tiên của thế kỉ mới.
Lâm Gia Mạt xem trộm rồi trêu bọn họ: “Phải là trải qua mỗi ngày của thế kỉ mới mới đúng!”.
Phương Hồi liền đỏ bừng mặt phản bác lại: “Làm sao sống đến 1.000 tuổi được, thế có mà thành yêu tinh à!”
Trần Tầm liền cười nói: “Không thể nói như vậy được, có một lời bài hát nói rằng, “yêu em một vạn năm” mà, người ta cũng không thể sống một vạn năm được! Đó là mong ước tốt đẹp mà thôi. Thế bọn mình cũng bày tỏ nguyện vọng thôi mà, sợ cái gì chứ? Sửa thành mỗi ngày đi!”.
“Nói thì dễ lắm, thế sao cuối cùng cậu lại viết 1999 hả? Đến năm 2000 lại thay lòng đổi dạ đúng không? Nguyện vọng tốt đẹp đến đâu, không biết thành sự thật thì cũng vô nghĩa”. Phương Hồi gấp lá thư lại nói.
“Tớ mượn tạm lời bài hát của bạn Tạ Đình Phong – thần tượng của Lâm Gia Mạt thôi mà!”. Trần Tầm bèn ghé sát vào nói: “Cậu nghĩ linh tinh gì vậy! Hay là bọn mình xin Gia Mạt hai tờ giấy nữa và sửa cả hai?”
“Thôi đi! Đừng lấy cớ nữa, tớ thích HOT từ lâu rồi! Giấy của tớ là giấy Hàn Quốc, đắt lắm đấy! Tổng cộng mới có năm tờ! Cho bọn cậu viết thư tình hết thì tớ dùng bằng gì? Không được, không được!”. Lâm Gia Mạt vội vàng nhét giấy viết thư vào ba lô.
“Hê! Kẹt xỉ quá!”. Trần Tầm dán phong bì lạ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t