Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342406
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2406 lượt.
“Cũng tạm, thì chỉ có như vậy, biết làm thế nào?”. Tô Khải cười cười nói: “Tôi đoán là mọi người không chịu yên được mà, nói là chúc mừng tôi, thực ra là định ăn trực đúng không!”.
“Không! Bữa ngày hôm nay em mời!”. Lâm Gia Mạt ngắt lời Tô Khải, nói với giọng rất quả quyết.
Mọi người đều sững lại, Tô Khải liền vỗ vai cô nói: “Không cần, không cần đâu, chả lẽ anh không mời anh em ăn một bữa được à?”.
“Đúng vậy! Chả lẽ mời anh ăn một bữa mà em không mời được à? Lần này để em, tóm lại là sau này không biết bao giờ mới có thể ngồi ăn được cùng với nhau”. Lâm Gia Mạt né vai, tránh tay Tô Khải ra rồi một mình đi trước. Phương Hồi vội đuổi theo, những người khác đều có phần ngại ngùng tụt lại đằng sau.
Lâm Gia Mạt tìm được một quán lẩu cay ở đường Quỷ, mấy đứa xúm quanh một chiếc bàn, Trần Tầm và Triệu Diệp gọi trước một nồi lẩu, cầm thực đơn lên tán chuyện với nhân viên phục vụ.
Trần Tầm nói: “Oa, ở đây mua một tặng một đấy! Anh ơi, mua một đĩa thịt dê tặng một đĩa thịt bò hay mua một đĩa thịt dê tặng một đĩa thịt dê?”.
“Mua dê tặng bò”. Nhân viên phục vụ không buồn ngước mắt lên.
“Cậu tưởng ông chủ ngốc à! Rốt cuộc là giá thịt dê đắt hay giá thịt bò đắt, người ta đã tính hết rồi, đây gọi là từ Nam Kinh đến Bắc Kinh, người mua có bao giờ ranh bằng người bán đâu! Cậu định kiếm hời à? Cứ đợi đấy!”. Triệu Diệp ngồi bên cạnh tiếp lời: “Em đã trả lời anh anh rồi! Có đúng như vậy không?”.
“Thịt bò đắt hơn thịt dê!”. Nhân viên phục vụ không nhịn được nữa bèn thanh minh.
“Nghe thấy chưa? Người ta rất có thiện chí chiêu đãi thực khách các nơi, không cầu lợi chỉ cầu danh! Lát nữa chắc chắn sẽ không bê ra bọn minh loại thịt bò để bốn năm ngày trong tủ lạnh đâu, chắc chắn có lẫn mỡ và nạc! Nhiều mỡ ăn sẽ ngấy, nhiều nạc ăn sẽ bã, chắc chắn anh ấy đã nghĩ mang loại nào ra cho bọn mình rồi! Có đúng không anh?”. Trần Tầm và Triệu Diệp hùa vào nói.
Nhân viên phục vụ bị bọn họ nói khóc dở mếu dở, Lâm Gia Mạt liền cười và kéo Phương Hồi: “Cậu chẳng quản lí ông Trần Tầm nhà cậu gì cả, ai lại làm như vậy?”.
Phương Hồi đỏ bừng mặt, lắc đầu, Tô Khải liền nói tiếp: “Đúng vậy! Anh đã gặp nhiều người bẻm mép, nhưng không gặp ai bẻm mép kiểu này! Bọn em gọi món đi! Bạn bè lớp anh gọi anh mấy lần rồi, tối đến anh còn một bữa nữa!”.
“Đã đến đây rồi thì vội gì nữa”. Lâm Gia Mạt thờ ơ đáp. Cô gọi nhân viên phục vụ mang mấy chai bia ra, Tô Khải nhìn cô mấy lần, nhưng cô coi như không nhìn thấy.
Bia vừa được mang đến, Lâm Gia Mạt liền bảo nhân viên phục vụ mở nắp, cô rót đầy bia cho từng người một, Phương Hồi ra sức che cốc, nhưng cũng bị cô gạt ra.
“Gia Mạt, đừng rót nữa, tớ không uống được thật mà..Phương Hồi nhìn cốc bia mỗi lúc một đầy với vẻ khổ sở.
“Thôi đi! Đừng lằng nhằng nữa! Hôm nay không ai được từ chối!”. Lâm Gia Mạt lườm cô một cái, giơ ngón tay lên và chỉ vào từng người một.
Nhìn ngón tay đưa đi đưa lại của cô, bất giác Tô Khải liền cúi đầu xuống, anh không biết Lâm Gia Mạt muốn làm gì, nếu là trước đây thì anh đã đứng dậy ngăn cô từ lâu rồi, anh sẽ nói: “Con gái đừng có tham gia!”, hoặc giành ngay lấy cốc bia. Còn hiện tại, Tô Khải không biết phải làm thế nào.
Trong lúc Tô Khải đang im lặng thì Triệu Diệp liền đứng lên, cậu nâng cốc bia lên và nói: “Thôi thôi, con gái năm mươi phần trăm, con trai uống hết. Thế nào, bọn mình không phát biểu gì à?”.
“Chúc mừng anh Tô Khải hoàn thành bài thi thuận lợi, có tên trong bảng vàng nhé!”. Kiều Nhiên liền tiếp lời.
“Bảng vàng gì? Đừng đứng cuối bảng là tốt rồi!”. Tô Khải chạm cốc với Kiều Nhiên, cười nói.
“Tương lai sáng ngời nhé!?” Phương Hồi đứng dậy, Tô Khải gật đầu cảm ơn và chạm cốc với cô. Trần Tầm muốn uống hộ cô, nhưng cô khua tay và tự uống.
“Hê! Tớ vừa nói tương lai sáng ngời rồi mà! Cậu cướp lời của tớ!”. Triệu Diệp cũng nâng cốc lên: “Đội trưởng, em bí từ rồi, em chưa phục ai bao giờ, nhưng em cảm thấy anh là người đàn ông rất gấu, chúc anh tiếp tục gấu nhé!”.
Nói xong Triệu Diệp liền uống cạn cốc rượu, Tô Khải nhìn cậu bằng ánh mắt sáng ngời và ra sức vỗ vai cậu và uống với cậu một cốc.
“Em cũng không biết nói những thành ngữ bốn chữ đó, em là người rất thực dụng, chúc anh điền nguyện vọng một là gì thì đỗ nguyện vọng đó!”. Trần Tầm cũng uống hết một cốc, cậu lau miệng rồi kéo Lâm Gia Mạt nói: “Đến lượt cậu tổng kết rồi đó”.
“Em không nói gì nữa, tóm lại là cho dù đi đâu, anh đừng quên bọn em là được”. Nói xong, không đợi Tô Khải phản ứng gì, Lâm Gia Mạt liền ngửa cổ uống hết cốc bia, trong tích tắc đó, dường như nhìn thấy đôi mắt đẹp của cô nhạt nhòa hơi nước. Cốc bia trên tay Tô Khải ngượng ngùng dừng giữa lưng chừng không khí, bàn ăn tròn vẫn không thể làm cho bữa tiệc này trở nên trọn vẹn.
“Thôi thôi, ăn thức ăn đi! uống bia không sao được!”. Trần Tầm hô hào nói: “Tô Khải, anh đăng kí trường nào?”.
“Haizz! Ngay cả việc anh đăng kí trường nào chú còn không biết thì vừa nãy chú nói thế làm gì!”. Tô Khải ném một chiếc đũa sang, Tr