XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2402 lượt.

trách nhiệm của mình, không cảm nhận được trách nhiệm thì cái thích đó cũng không lâu dài được. Tớ không biết sau này cuối cùng bọn tớ có đến được với nhau không, chuyện này không ai nói trước được điều gì cả, tuy nhiên hiện tại, tớ thích cậu ấy và cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với cậu ấy, cậu có hiểu không?”. Trần Tầm ôm chặt Phương Hồi, khẽ nhích người để cô được ngủ thoải mái hơn.
“Không hiểu lắm”. Lâm Gia Mạt trều môi rồi bật cười: “Nhưng cậu có biết không, vừa nãy cậu nói những điều đó trông cậu rất đẹp trai, ngay cả tớ cũng phải động lòng”.
“Đúng vậy, có lúc nào tớ không đẹp trai đâu? Hối hận rồi hả? Ai bảo cậu thích Tô Khải vội như vậy, miếng ngon lại để nhường người khác, thực ra bọn tớ không thua kém anh ấy điểm gì!”. Trần Tầm nhìn cô cười, trong lòng cũng đã thoải mái hơn.
“Đúng vậy! Tớ ngưỡng mộ Phương Hồi chết đi được! Đâu có giống tớ chẳng ai thương, chẳng ai yêu!”. Lâm Gia Mạt chớp chớp mắt: “Nhưng nếu sau này có cô nào hơn Phương Hồi thích cậu thì cậu làm thế nào?”.
“Hiện tại có đâu, đến lúc có hẵng hay”. Trần Tầm thờ ơ nói.
“Thôi đi, vừa khen cậu xong, nói chung là vẫn không tin được, cậu phải tiếp tục thể hiện sự quyết tâm chứ! Cậu xem Tô Khải dành tình cảm cho Trịnh Tuyết thế nào…”. Đang nói thì Lâm Gia Mạt im bặt, cô che mặt hít một hơi thật sâu và nói: “Trần Tầm, tớ có thể dựa vào cậu một lát không?”.
“Dựa đi, mở mắt ra rồi đừng nghĩ gì nữa”.
“Ừ”. Lâm Gia Mạt dựa đầu vào vai Trần Tầm, nước mắt bất giác lăn xuống áo cậu.
Sau đó đúng là Lâm Gia Mạt đã cắt đứt được tình cảm thật, cô lại quay trở lại như thời mới quen họ hồi đầu, chơi với Tô Khải, Triệu Diệp rất vui vẻ, tự nhiên. Như lời Lâm Gia Mạt là, từ nay trở đi bọn họ như anh em ruột của cô, ai bảo không phải ruột thịt cô sẽ tính sổ người đó.
Đó là mùa hè mà bọn họ sống ngông cuồng nhất, gần như ngày nào cũng tụ tập với nhau. Đi bơi ở hồ Thanh Niên, ném từng người xuống hồ, trượt ống trượt với đủ mọi tư thế quỷ quải. Đến siêu thị Kì Lân chơi bowling năm hào một ván, nhìn Phương Hồi vụng về ném bóng đi, vô số lần bị điểm 0. Đến sân vận động công nhân xem đội Quốc An đá bóng, đứng lên ngồi xuống tạo sóng dân điên cuồng ở khán đài số 7 màu xanh, cùng các fan hâm mộ của Bắc Kinh vẫy cờ hò hét, hát “đội Quốc An mãi mãi là số một”. Đến Bắc Hải chèo thuyền, nghịch nước, người ướt như chuột lột, trên đường về nhà, nước trên quần áo chảy tong tong xuống đường, khiến mọi người đi đường đều phải dõi theo bọn họ. Đến công viên Đông Đơn chơi bài, người nào thua sẽ phải đứng im như tượng để người khác dán giấy lên mặt. Đến trường chơi bóng, thi ghi ba điểm, ai thua sẽ phải mời mọi người ăn kem, kem Thiên Băng, Đại Hồng Quả đều được, nhưng phải loại ngon hơn kem Bách Lạc Bảo. Đến cửa hàng ăn chơi mấy trò mạo hiểm, giở đủ mọi mọi trò, bắt người mạo hiểm ôm cây cột điện dán đầy các tờ quảng cáo “chuyên trị bệnh X X, đảm bảo khỏi ngay” và hét lớn “cuối cùng bệnh của tôi đã có chỗ chữa…”.
Phương Hồi nói, niềm vui của một người, có thể niềm vui đó là giả, niềm vui của một nhóm, niềm vui đó đã không còn phân biệt được là thật hay giả. Bọn họ ra sức vùng vẫy tuổi trẻ của minh, chỉ muốn được thiêu rụi ngay lập tức, cảnh tượng đó giống như vẻ cuồng hoan trước ngày tận thế.






Li biệt

Phương Hồi nói: “Tạm biệt… chúng mình tạm biệt”.

Tết năm 2005, tôi và Phương Hồi cùng về nước.
Hồi đó chúng tôi đã trải qua thời kì khó khăn nhất, cuộc chiến tranh chống đói nghèo về cơ bản đã giành được thắng lợi, đợt thiên tai do trộm cắp gây ra đã trôi qua, tình hình ngày càng tốt lên, tôi đang ngẫm nghĩ tiếp theo nên tiến hành công cuộc hiện đại hóa thế nào để có thể phát triển thêm một bước mới.
Thực ra với tình hình tài chính của tôi lúc đó, lúc đầu tôi không định về nước, nhưng nghe nói Phương Hồi chuẩn bị về, tôi đành nghiến răng mua vé về cùng. Đứng trên đất khách quê người, tôi luôn có một cảm giác không chân thực, trói chân được người ta nhưng chưa chắc đã trói được trái tim người ta, thế nên tôi quyết định quay về với sân nhà của mình, địa bàn của tôi, tôi phải làm chủ!
Lúc đầu tôi tưởng rằng chắc chắn Phương Hồi sẽ không để ý đến lời trêu chọc của tôi, hoặc chê trách sự nông nổi của tôi. Nhưng câu nói này của cô đã hoàn toàn nằm ngoài sự dự đoán của tôi, dường như mỗi âm tiết lơ lửng trong không trung, sau đó mới chui vào đầu tôi.
“Suy nghĩ bao nhiêu lâu?”. Tôi sững sờ hỏi.
“Ờ… Dường như Phương Hồi đang suy nghĩ rất nghiêm túc về câu hỏi của tôi: “Dăm… ba năm gì đó”.
Trái tim thấp thỏm của tôi đã nằm yên trở lại vì được nghe câu nói không đáng tin này, lòng vòng một hồi, quả nhiên cô vẫn không coi là thật.
“Dăm ba năm? Chị gái, đến lúc đó chị bao nhiêu rồi? Đàn ông chúng tôi không sợ già, càng già càng có giá! Con gái các chị có đú nổi không?”. Tôi cười nói.
“Thế có gì là sợ, em đã chịu đựng được gần chục năm rồi”. Phương Hồi nói với vẻ lẻ loi.
Giọng điệu bình thản của cô khiến tôi thấy buồn, tôi liền ngoái đầu l