pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Năm Tháng Vội Vã

Năm Tháng Vội Vã

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1342401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2401 lượt.

ại, nhìn thành phố xinh đẹp đang lùi lại sau lưng chúng tôi, phong cảnh hai bên đường trở nên mơ hồ. Tôi nghĩ không biết có phải thời gian cũng trôi qua nhanh như thế này hay không, lặng lẽ để lại dấu vết trên cơ thể con người, sau đó quá khứ trở nên mơ hồ. Chính vì thế Phương Hồi là như vậy, mang một cảm giác đầy ắp quá khứ và đến bên tôi. Liệu dăm ba năm sau, cô sẽ đi đâu, ở đó có còn tôi nữa hay không, tôi không hề hay biết. Ngay cả tương lai của mình còn không xác định được thì làm sao chúng tôi có thể nắm bắt tương lai của người khác?
Sau khi được đặt chân lên Bắc Kinh, chúng tôi đều hít một hơi thật sâu. Nhìn Phương Hồi đứng bên cạnh, tôi cũng thấy vui vui. Không biết tại sao, được đứng bên cạnh cô ở đây, tôi cảm thấy rất tuyệt vời. Cô cũng nhìn tôi, đôi mắt đẹp cũng để lộ ánh mắt đó, sau đó chúng tôi liền nhìn nhau cười.
Tôi đã gặp mẹ Phương Hồi ở sân bay. Vừa nhìn đã thấy bà Từ Yến Tân là một người phụ nữ sắc sảo, cách ăn mặc, trang điểm từ đầu đến chân không thể chê ở điểm nào, nhìn có vẻ rất ghê gớm. Vừa gặp mặt, bà đã liếc tôi bằng ánh mắt rất đặc biệt, nhìn thì có vẻ như đang nói chuyện bâng quơ, nhưng thực ra là đang dò hỏi gốc gác của tôi. Tôi trả lời rất thoải mái, không để lộ sơ hở gì, mặc dù cuộc nói chuyện không thực sự vui vẻ, nhưng tôi cũng không quan tâm gì nhiều. Còn Phương Hồi đi bên cạnh lại có vẻ không tự nhiên cho lắm, cô kéo mẹ mình nói: “Mẹ, mẹ đừng làm như điều tra hộ khẩu như thế được không? Gì mà nhà ở đâu, bố mẹ làm gì, nghe ớn quá…”.
“Cái con bé này! Mẹ chỉ chuyện trò sơ sơ với Trương Nam, đâu có nghiêm trọng như mày nói đâu!”. Bà Từ Yến Tân cười nói.
Hiếm khi thấy Phương Hồi bênh tôi như vậy, tôi liền trả lời rất hào hứng: “Không sao, nói chuyện với cô rất vui mà!”.
“Đứng vậy! Trương Nam, đi về cùng cô và Phương Hồi nhé, cô sẽ đưa cháu về nhà”. Bà Từ Yến Tân nói.
“Dạ thôi cô ạ! Cháu tự về cũng tiện lắm mà!”. Tôi vội từ chối, mặc dù miệng thì khen, nhưng ở bên cạnh mẹ Phương Hồi, tôi vẫn cảm thấy thế nào đó.
“Thế thôi vậy! Có thời gian cháu đến nhà cô chơi nhé!”. Bà Từ Yến Tân mỉm cười nói.
“Vâng! Phương Hồi, anh về trước nhé! Mẩu giấy anh đưa cho em trên máy bay đừng để mất nhé, có số điện thoại nhà anh, có việc gì cứ alô cho anh! Cháu chào cô ạ!”. Tôi vẫy tay nói.
“Vâng, bye bye anh!”. Phương Hồi nhìn mẩu giấy trong túi, gật đầu nói.
Sau khi tôi đi, Phương Hồi và mẹ cô lấy xe về nhà, trên đường đi hai người không nói với nhau câu nào, bà Từ Yến Tân liếc con gái một cái rồi nói: “Sao vậy? Ai làm gì mày đâu? Bao nhiêu lâu mới được về nhà mà mặt mày lại xị ra như cái bị vậy?”.
“Không có chuyện gì đâu mẹ”. Phương Hồi tiếp tục quay mặt ra ngoài cửa sổ.
“Không thích mẹ hỏi Trương Nam à?”.
“Không ạ”.
“Các con lớn bằng ngần này tuổi rồi, từ nước ngoài về cùng nhau, ở bên đó cũng ở gần nhau, dĩ nhiên là mẹ phải hỏi rồi! Mẹ không thích đột nhiên gọi cú điện thoại, nhảy ra một thằng nói là người yêu của con! Cuối cùng đòi ra nước ngoài sống cho bằng được! Hiện tại con đã sang Australia rồi, lần sau còn muốn đi đâu nữa? Kiếp này định không về nữa hả?”.
“Mẹ nói đến chuyện đó làm gì?”. Phương Hồi bực bội la lớn.
“Thì mẹ lo cho mày thôi!”. Bà Từ Yến Tân nói: “Mẹ là mẹ mày! Mày không lo nhưng mẹ lo! Mày đi rồi, thoải mái rồi. Cuối cùng thì chỉ để mẹ thu dọn chiến trường mà thôi”.
“Không nói đến chuyện này nữa được không mẹ, con năn nỉ mẹ đấy”. Miệng Phương Hồi đã chu lên.
“Thôi được rồi, sao vẫn hệt như ngày xưa nhỉ! Động một tí là cáu, giống hệt tính ba mày!”. Nhìn sắc mặt khó coi của con gái, bà Từ Yến Tân cũng không muốn nói thêm nữa, bà đưa cho cô một chai nước và nói: “Cô Trương giúp việc cũ về quê trông cháu rồi, cô giúp việc mới là người Sơn Đông, mẹ sợ con ăn không hợp đồ ăn cô nấu nên đã đặt chỗ ở nhà hàng bên Hậu Hải, phòng riêng chỗ ngồi riêng, toàn bộ là món ăn Bắc Kinh. Mẹ đoán con sang đó ăn cũng không hợp, coi này, gầy như que củi rồi!”.
“Ba con đâu?”. Phương Hồi đã bình tĩnh trở lại, uống ngụm nước rồi hỏi.
“Sang Việt Nam rồi. Nói là có vụ làm ăn gì đó, bắt buộc phải đi. Hừ, mới dính tí chút làm ăn mà đã đứng ngồi không yên, con gái về cũng chẳng buồn ngó. Hồi xưa bà nội mày còn trách mẹ không lo toan cho gia đình, mày cũng gần với ba mày chẳng chịu gần mẹ, bây giờ coi đó, rốt cuộc là ai lo cho mày nhiều hơn!”.
Phương Hồi dựa vào cửa sổ nhắm mắt lại, cô không để ý lắm đến lời phàn nàn của mẹ, thành phố Bắc Kinh quen thuộc bên ngoài khiến đầu óc cô rối bời.
Vừa về đến Bắc Kinh là tôi tha hồ nhảy nhót, hai ba ngày lại tụ tập ăn uống với đám bạn bè thân, gần như không có ngày nào ở nhà. Tôi sợ Phương Hồi không tìm được mình nên vừa về đến nhà là hỏi ba mẹ tôi có ai gọi điện thoại cho tôi không, câu trả lời không phải là cái mà tôi mong muốn. Tôi hiểu rất rõ rằng, mặc dù tôi rất nhớ Phương Hồi, nhưng chắc chẳng có lúc nào cô nhớ đến tôi. Cảm giác này thực sự rất chán nản, nhưng đối với Phương Hồi, tôi thực sự cũng không biết phải làm thế nào.
Trong lúc đang vô cùng tuyệt vọng thì tôi nhận được điện thoại của