Tác giả: Cửu Dạ Hồi
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1342403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.
ần Tầm vừa cười vừa tránh.
“Khoa học kĩ thuật Bắc Kinh”. Lâm Gia Mạt trả lời thay cho Tô Khải.
“Không phải”. Tô Khải bình thản nói: “Anh thay đổi rồi, cuối cùng đăng kí trường đại học công nghiệp H”.
Ánh mắt Lâm Gia Mạt lộ rõ vẻ sửng sốt, cô nhìn Tô Khải một hồi lâu, nhưng Tô Khải lại không nhìn cô và thế là ánh mắt cô lại bình thản trở lại, thậm chí còn sâu thẳm hơn cả ban nãy.
“Đừng tranh của em, đã nói rồi, hôm nay để em trả tiền”. Lâm Gia Mạt nhẹ nhàng nói, nụ cười đẹp của cô mang theo một vẻ bí ẩn, khiến Tô Khải và Triệu Diệp đều ngất ngây.
Lâm Gia Mạt liền lấy ra một chiếc ví xinh xắn, bên trong đựng toàn tiền giấy 1 tệ, cô từ từ mở ra, tài từng tờ tiền lên bàn nói: “Không biết có đủ hay không… chắc là đủ, mấy năm qua để dành. Tóm lại là em không muốn giữ lại tờ nào, tiêu hết càng thích!”.
Đám con trai nhìn số tiền trên bàn với ánh mắt thắc mắc, đôi mắt Phương Hồi bắt đầu ươn ướt khi Lâm Gia Mạt vung tay, cô cầm lấy một tờ tiền và nhét vào tay Tô Khải, giọng run rẩy: “Tô Khải, em không quan tâm đến việc sau này anh thế nào, nhưng anh phải nhìn kĩ cái này! Đây là số tiền mà Gia Mạt để dành từ năm lớp mười, anh hãy nhìn chữ cái trên đó, đó là… đó là…”.
Cuối cùng Phương Hồi đã bật khóc, cô thương Lâm Gia Mạt, buồn cho Lâm Gia Mạt. Còn Tô Khải thì vô cùng sửng sốt bởi hai chữ viết tắt của tên mình, số tiền trên bàn không dưới hai trăm tệ, có tờ mới, có tờ cũ, mép rất phẳng phiu, tờ nào cũng có chữ “SK” nổi bật. Anh sững sờ nhìn, nhẹ nhàng vuốt lên từng tờ tiền, những tờ bạc không sạch sẽ lắm đó mang theo mùi chỉ có ở tiền, nhưng anh không quan tâm. Đánh nhau với người khác không khóc, gặp khó khăn không khóc, thi đấu thắng không khóc, tiễn Trịnh Tuyết không khóc, gần như Tô Khải đã quên cảm giác khóc, đến khi ngẩng đầu lên, nước mắt đã nhạt nhòa.
Trong bầu không khí đặc biệt đó, Trần Tầm dìu Phương Hồi đang khóc nức nở ra ngoài, Triệu Diệp căng mặt uống hết ngụm bia cuối cùng trong chai, rồi cũng đứng bật dậy ra về, Kiều Nhiên đi theo và khẽ vỗ tay lên vai cậu.
Cuối cùng chỉ còn lại Lâm Gia Mạt và Tô Khải ngồi trước bàn ăn ngổn ngang, giữa hai người là bàn đựng tiền, những màu sắc xanh đỏ được trải ra, rất buồn bã.
“Em thích anh, thích vô cùng”. Sau một hồi lâu Lâm Gia Mạt mới từ từ lên tiếng, đôi môi cô hơi run rẩy, thốt ra những tiếng xé lòng: “Tuy nhiên… từ nay trở đi sẽ không thích nữa. Em sẽ không bám riết lấy anh nữa, anh cũng không phải tránh mặt em nữa. Hai đứa mình cứ sống với cuộc sống riêng của mình, không ai ghét ai cả, không ai quên ai cả, có được không anh?”.
“Ừ, được chứ!”. Tô Khải ngồi xuống cạnh cô, rụt rè lau nước mắt cho cô: “Em đừng khóc nữa, ngoan nào”.
“Đã nói đến nước này rồi, Tô Khải, em hỏi anh, anh có thích em chút xíu nào không! Một chút xíu thôi”. Lâm Gia Mạt bị hơi men và nỗi buồn vây kín, nét mặt lộ rõ vẻ ấm ức như đứa trẻ con.
“Có”. Tô Khải nhẹ nhàng chỉnh lại tóc cho cô.
“Thế… có lúc nào cảm thấy hối hận không?”. Lâm Gia Mạt nhìn thẳng vào mắt anh hỏi.
“Hiện giờ hơi hối hận”. Tô Khải sụt sịt, mắt lại đỏ lên.
“Hê hê, đáng đời…”. Lâm Gia Mạt đang khóc lại bật cười, má cô đỏ bừng, không ai thể biết cô đã gạt bỏ bao nhiêu, ghi nhớ bao nhiêu mới nở được nụ cười như thế.
Lúc Lâm Gia Mạt ra khỏi quán ăn, Trần Tầm đang ngồi bên vệ đường, Phương Hồi nằm co ro trong lòng cậu và ngủ thiếp đi. Lâm Gia Mạt bước đến, ngồi xuống cạnh Trần Tầm, Trần Tầm liền nhìn chăm chú vào khuôn mặt vẫn chưa khô nước mắt của cô hỏi: “Tô Khải đâu?”.
“Đi lối kia rồi, à, anh ấy bảo tớ cảm ơn mọi người”. Lâm Gia Mạt chu môi sang phía khác hỏi: “Triệu Diệp, Kiều Nhiên đâu?”.
“Đi mua thuốc lá rồi”.
“Thuốc lá? Cậu ấy hút thuốc lá từ bao giờ vậy”. Lâm Gia Mạt cau mày nói.
“Một thời gian rồi, tớ cũng không nhớ là từ đợt cậu từ chối cậu ấy hay từ đợt cậu ấy bị gãy tay nữa”. Trần Tầm thở dài nói.
Lâm Gia Mạt lặng lẽ cúi đầu xuống, cô cúi người xuống đầu gối, nói: “Trần Tầm, có lúc tớ thực sự muốn được làm lại từ đầu, quay về quá khứ để nói với mình rằng đừng có ngớ ngẩn như vậy. Cậu bảo nếu hồi đầu tớ không thích Tô Khải mà thích Triệu Diệp, thích cậu, thích Kiều Nhiên thì sẽ không buồn như thế này không?”.
“Không có cái gọi là nếu hồi đầu đâu”. Trần Tầm nhìn đường phố ồn ào, náo nhiệt nói: “Bất luận làm lại bao nhiêu lần, chắc chắn cuộc đời vẫn có những điều khiến người ta cảm thấy nuối tiếc”.
“Thế cậu và Phương Hồi có không?”. Lâm Gia Mặt quay mặt đi hỏi.
“Chắc là… cũng có”. Trần Tầm nhìn người đang ngủ say trong lòng mình nói.
“Có? Có mà ngày nào cũng bám riết lấy nhau như vậy à?”.
“Không muốn vì điều nuối tiếc đó mà bỏ cuộc”.
“Hơ hơ, lại một người nữa không muốn bỏ cuộc! Tớ cũng thấy lạ, con trai các cậu suy nghĩ kiểu gì ấy nhỉ? Đến với con gái là vì thích hay vì trách nhiệm! Tớ hỏi cậu nhé, khoảng cách giữa cậu và Phương Hồi lớn như vậy, hiện tại cậu vẫn thích cậu ấy đúng không? Có phải vì thời gian dài nên cảm thấy mình phải có trách nhiệm, thế nên mới không muốn chia tay đúng không?”.
“Không thích sẽ không cảm nhận được