Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
anh liền nhận.
Mua xong đồ rồi, Thiệu Phi Phàm bước ra khỏi chợ, đi qua một khu bán trang sức, liền dừng lại, tùy ý tiêu sái đi đến bên quầy bán trang sức đó. “Tiên sinh, ngài muốn mua nhẫn sao? Mua tặng cho bạn gái hay mua tặng cho vợ?”
“Tôi muốn tặng cho vợ tôi.”
Nhân viên bán hàng vừa nghe thấy vậy, liền lấy ra một cặp nhẫn kiểu dáng rất đẹp, “Đôi nhẫn kim cương này tỉ lệ rất tốt, độ tinh khiết cao, kiểu dáng cũng rất phù hợp với người thành thục ổn trọng.”
Thiệu Phi Phàm vừa nhìn thấy liền lắc đầu, ngón tay chỉ vào một cặp nhẫn kim cương khác trong một hàng những hộp nhẫn, “Cho tôi xem cặp nhẫn ở giữa này một chút.”
“Vâng.” Nhân viên bán hàng lấy ra cặp nhẫn đó, đôi nhẫn này được thiết kế, bên trên một chiếc nhẫn là một khối kim cương lấp lánh như sao trời, một chiếc khác thì thiết kế trơn đơn giản. “Đây là một cặp nhẫn bán rất chạy, không biết vợ của ngài bao nhiều tuổi?”
Chẳng biết tại sao, Thiệu Phi Phàm vừa nhìn thấy cặp nhẫn này, trực giác mách bảo anh rằng nó rất thích hợp với Thượng Tâm, anh không trả lời câu hỏi của nhân viên bán hàng mà trực tiếp hỏi giá, rồi bảo họ gói lại.
Đúng là khó mà gặp được khách hàng sảng khoái như vậy, nhân viên bán hàng cũng muốn lập tức gói lại cho anh, nhưng cặp nhẫn này đã có người đặt rồi, “Tiên sinh, cặp nhẫn này đã có người đặt rồi, nếu như ngài thích kiểu dáng này, trước tiên có thể đặt cọc, nói cho chúng tôi biết cỡ tay của vợ ngài, thời gian đặt hàng mất khoảng một tuần, lúc nào hoàn thành chúng tôi sẽ gọi điện thoại cho ngài.”
“Cỡ tay?” Cái này thực sự là làm khó Thiệu Phi Phàm, “Trước tiên tôi đóng tiền đặt cọc đã, ngày mai sẽ nói cho mấy người biết cỡ tay có được hay không?”
“Được ạ.”
Thiệu Phi Phàm trực tiếp quẹt thẻ thanh toán. Cầm lấy quà, cười khẽ bước ra khỏi cửa hàng tổng hợp. Nhìn thấy cô vợ nhỏ ngồi đợi ở trong xe đã ngủ từ lúc nào không biết, đau lòng hôn nhẹ lên trán cô, “Ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi em.”
Thượng Tâm ưm một tiếng, lại quay mặt sang bên kia ngủ tiếp.
Thiệu Phi Phàm mím môi cười, len lén dùng ngón tay cái và ngón trỏ vòng qua ngón áp út của cô.
Lâu rồi không gặp cháu gái, cho dù có tức giận đến đâu đi chăng nữa thì cũng đã sớm tiêu tan rồi, chỉ hận không được ôm cháu gái vào trong ngực, cưng chiều cô giống như khi còn bé vậy.
Bất quá, có người so với lão gia tử tay chân nhanh nhẹn hơn, Thượng Tâm mơ mơ hồ hồ ngủ, đến nhà rồi còn không muốn xuống xe, Thiệu Phi Phàm cưng chiều cô, để cho cô ngủ tiếp, sau đó trực tiếp ôm cô vào trong tòa nhà lớn.
Mới đầu, lão gia tử nhìn thấy còn tưởng là cháu gái mình bị thương, nghe nói chỉ là buồn ngủ mới yên tâm. Nhìn cháu gái gối đầu lên chân của Thiệu Phi Phàm ngủ say, ngoài đau lòng ra còn mơ hồ cảm thấy có chút ghen tị, lại quay qua nhìn ánh mắt của con trai ngồi ở một bên, đều hiểu rõ lòng nhau. Con gái do mình nuôi lớn, cứ như vậy liền trở thành vợ của người khác, nếu như không đau lòng thì không phải là người làm cha.
Lắc đầu cười cười, nhớ năm đó ông đem Hạ Hạ gả cho chính đứa con trai của mình còn không bỏ được, huống chi Tâm Tâm là cháu gái ruột của ông. Lão gia tử nhấp một ngụm trà, “Tiểu Thiệu, cháu có nghĩ đến việc cùng Tâm Tâm dọn về đây ở không? Không phải là ông cưng chiều Tâm Tâm, mà là Tâm Tâm đã có thói quen sống ở đây, hiện nay hai đứa cũng đã kết hôn rồi, ở khu nhà trọ của cháu có chút chật hẹp. Cháu nghĩ xem có nên suy nghĩ một chút hay không…”
Thiệu Phi Phàm lau sạch mồ hôi trên trán của Thượng Tâm, vừa nghĩ tới lúc trước lão gia tử nhà anh cũng hỏi như vậy, câu trả lời của Thượng Tâm làm trái tim anh ấm áp. Anh cười một tiếng, “Về điều này ông có thể yên tâm, ba của cháu đã mua cho chúng cháu một căn phòng mới, chính là khu nhà cao cấp mà Nghiêm thị mới xây dựng, 200 mét vuông, cũng đủ cho chúng cháu ở. Cháu biết mọi người lo lắng Tâm Tâm sẽ phải chịu khổ cùng cháu, trước kia cháu cũng không để ý đến chuyện này, có điều đã được ba cháu dạy bảo cho thông suốt rồi.”
“Ách?” Thượng Tâm sửng sốt, ngay sau đó lại cảm nhận được nơi bên dưới chiếc quần tây mà tay cô đặt gần đó đang tản ra nhiệt độ, xin lỗi ngượng ngùng lập tức biến thành quẫn bách, cô nhìn xung quanh một chút, không thấy người nhà đâu mới nhếch khóe miệng, men theo bắp đùi của anh bấm một cái, “Thiệu Phi Phàm, anh đừng có lúc nào cũng động dục có được không?”
A…Thiệu Phi Phàm thiếu chút nữa thì kêu lên thành tiếng, một tay che miệng, một tay che phía dưới, trong đôi mắt tràn đầy ủy khuất cùng oán niệm. Vợ à, đây chính là phúc tính nửa đời sau của em đó nha, em vậy mà cũng dám ra tay!
Thượng Tâm thấy vẻ mặt thống khổ của anh, nắm lấy tay mình, có chút lo lắng mới vừa rồi có phải là cô đã dùng sức quá không? Hình như mọi người đều nói chỗ đó của đàn ông rất yếu ớt. Cô đang do dự một chút không biết có nên nói lời xin lỗi hay không, thì Thượng Trạm Bắc và Hạ Hâm Hữu lại đi từ tầng trên xuống, thấy con gái đã tỉnh, liền đứng ở cầu thang kêu lên một tiếng “Tâm Tâm, con tỉnh rồi à?”
Thượng Tâm