Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342016
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2016 lượt.
quán bar LOVE, em thật hận thật hận, tại sao khi còn ở quán bar LOVE đó anh không muốn em luôn đi, như vậy thì em đã trở thành người của anh rồi.”
Những lời này, Thượng Tâm chưa từng nói qua, Thiệu Phi Phàm vẫn cho là cô đã thích ứng rồi, đối với chuyện nam nữ cũng không quá coi trọng, cho nên cũng không có quan niệm gì về trinh tiết, nhưng sau chuyện xảy ra ngày hôm nay, anh cảm thấy mình quan tâm chăm sóc cô như thế này vẫn chưa đủ tỉ mỉ. Đối với hành vi quân tử của Thần Tri Thư, anh thực sự phải cảm tạ hắn ta. Có lẽ anh nên cảm thấy may mắn, vì lúc trước anh đã chọn xử lí chuyện này theo lý trí, mà không hành động theo tình cảm, nếu anh xử sự theo tình cảm thì có lẽ sự việc càng rối hơn.
“Hiện tại em là của anh, hoàn toàn là của anh.” Anh cảm động nói.
Thượng Tâm đang chôn đầu ở cổ anh không ngừng gật đầu, “Em rất vui, rất vui vẻ…”
…
Thiệu Phi Phàm ôm Thượng Tâm vào phòng tắm, trong phòng tắm không có bồn tắm, chỉ có thể tắm rửa đơn giản một lát. Nhìn dáng vẻ không thoải mái của cô vợ nhỏ, anh nghĩ thầm: Chuyển nhà ít nhất cũng phải mất một ngày, dù sao thì, chuyển sang bên kia rồi hai người mới có thể tắm uyên ương được.
Trong đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện ôm Thượng Tâm cùng tắm rửa, bụng dưới chợt căng thẳng, người đang dán vào anh mà tắm rửa dưới vòi hoa sen giống như một nguồn nhiệt, anh chợt ôm lấy Thượng Tâm ở dưới vòi hoa sen, bị nước xối vào, hôn lên môi của cô.
Hơi nước trong phòng tắm dường như làm nhiệt độ tăng lên, anh để cho Thượng Tâm ngồi lên trên người mình, nhìn cơ thể mềm mại đỏ hồng của Thượng Tâm, anh lại không thể tự kiềm chế bản thân mình nữa, “Tâm Tâm, cho anh.”
Thượng Tâm vẫn còn sợ hãi, “Nhưng vừa rồi anh mới làm em đau muốn chết.”
Thiệu Phi Phàm vẻ mặt đau khổ, “Vợ, mới vừa rồi chồng của em cũng đau muốn chết.”
“Anh thì đau cái gì?”
Lời nói đều mang tính chất vấn, Thiệu Phi Phàm lại không nói lời nào, lôi kéo bàn tay của cô trực tiếp đặt vào □, bất luận về hình dáng hay màu sắc của tiểu chiến sĩ đều có chút dọa người, “Đều sắp phát nổ rồi, em còn không cho nó thỏa mãn, còn không bị đau đến chết sao?”
Thượng Tâm giống như bị điện giật, rụt tay về, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhuộm đỏ cả chân trời. Cô cắn môi, do dự một lát, bày ra một bộ dáng thấy chết không sờn (liều chết xông lên), dơ tay lên vòng ôm Thiệu Phi Phàm, nhẹ nhàng nói bên tai anh, “Chúng ta trở về phòng ngủ, không ở nơi này.”
Thiệu Phi Phàm cười cười, dùng sức ôm lấy cô, cứ như vậy ôm cô ra khỏi phòng tắm. Có điều, còn chưa bế cô về đến mép giường thì điện thoại di động ở tủ đầu giường đổ chuông. Thượng Tâm cau mày, đẩy đẩy anh, trượt xuống từ trên người anh, nhảy một cái lên giường, dùng chăn bọc kín thân thể mình, sau đó mới cầm lấy điện thoại đưa cho anh, “Anh nghe điện thoại trước đã.”
Lại là điện thoại! Giờ phút này Thiệu Phi Phàm chỉ mong chiếc điện thoại này biến mất ngay lập tức. Nhào qua, quấn lấy cô, vô cùng buồn bực cầm lấy điện nhận cuộc gọi, anh còn chưa kịp nói gì, bên kia đã gấp gáp lên tiếng.
Hoàn cảnh có chút huyên náo, nhưng vẫn có thể nghe ra là giọng nói của Tự Nãi Tiêm, “Phi Phàm, em đang ở quầy rượu Oscar, anh có thể tới đây một chút hay không?”
Thiệu Phi Phàm có chút tức giận, cũng không tránh Thượng Tâm để nghe điện thoại mà trực tiếp cự tuyệt, “Tự Nãi Tiêm, có chuyện gì phiền cô gọi điện thoại cho vị hôn phu của cô, hoặc gọi điện thoại cho cảnh sát, nếu như đội cảnh sát phân công cho tôi đi thì tôi mới đi làm nhiệm vụ này.”
“Phi Phàm, Phi Phàm…”
Thiệu Phi Phàm không để ý tới trực tiếp cúp điện thoại, đem điện thoại thả lại ở đầu giường, nhìn Thượng Tâm đang nhíu mày, anh buồn bực kêu một tiếng, áp đảo cô, “Vợ, nhìn thấy chưa? Bao nhiêu cô gái, phụ nữ (gái đã có chồng) nhớ thương chồng của em, em phải trông chừng kĩ anh mới được.”
Tất nhiên là Thượng Tâm biết anh chỉ đùa với cô thôi, nhưng cái miệng nhỏ nhắn của cô vẫn vểnh lên, “Ai muốn anh em sẽ đưa anh cho người đó, còn mua một tặng một nữa.”
“Thượng Tâm em được lắm, em cứ không có cảm giác nguy cơ như vậy sao?” Thiệu Phi Phàm vừa nói vừa bắt đầu lôi kéo chăn bông sau lưng cô, “Còn mua một tặng một nữa, em định tặng cái gì?”
Thượng Tâm sống chết giữ chặt chăn, cười hì hì nói, “Tặng em được không? Đến lúc đó, có người nào để ý anh, anh liền mang theo em đến nhà bọn họ, cùng ăn cùng ngủ với họ!”
“Thế còn được. Đến, đến, đến, để anh yêu thương thật tốt cô vợ nhỏ của anh nào.” Thiệu Phi Phàm cười cười gọi một tiếng ngọt ngào, tiến đến hôn loạn trên mặt cô.
Thượng Tâm cũng thả lỏng cánh tay đang giữ chăn, từ từ vòng lên cổ của anh.
Hai người dần dần tiến vào trạng thái mê đắm, thì điện thoại lại vang lên lần nữa. Thiệu Phi Phàm nhìn số điện thoại, vốn không định nhận, nhưng nghe thấy tiếng chuông cũng phiền lòng, dứt khoát đứng lên, mở điện thoại, quẳng xuống đầu giường, xoay người tiếp tục hôn Thượng Tâm.
Có điều, đầu bên kia điện thoại lại kêu lên một tiếng “Cứu mạng” tê tâm liệt phế, làm cho Thượng Tâm cũng giật mình, đẩy đẩy Thiệu Phi Phàm ra, “Anh nghe điện thoại trước đ