Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.

ư vậy không phải là đồng nghĩa với việc báo cáo cho mọi người trong đại viện đều biết, thân thích của con dâu nhà họ Thiệu đến vào ngày hôm nay sao? Còn là con trai nhà họ Thiệu tự mình mua băng vệ sinh, ô ô, việc này, sau này cô làm sao có thể ra vào nhà họ Thiệu trong khu đại viện này đây?

Ánh nắng chiếu vào bên trong phòng, thật giống như một tấm màn tơ tằm, che kín hai thân thể dây dưa nhau trên giường. Thượng Tâm bị Thiệu Phi Phàm hôn cho đến khi tỉnh ngủ, mở mắt ra, nhìn thấy là một căn phòng xa lạ thì thoáng ngây ngốc một chút, chốc lát mới nghĩ ra hôm qua bọn họ ngủ ở nhà họ Thiệu.
Suy nghĩ lên tới đại não, Thượng Tâm liền ngồi bật dậy, “Mấy giờ rồi?”
Thiệu Phi Phàm xem đồng hồ, “Mới 6 rưỡi, hôm nay em không phải lên lớp sớm, ngủ thêm một chút đi, không sao đâu.”
Thượng Tâm lại càng hoảng loạn, “Ba nhất định là đã sớm ngủ dậy rồi, anh đừng làm rộn, mau mau rời giường, nếu như ra ngoài muộn hơn ba, không phải là làm cho người ta chê cười chúng ta sao.”
Nhìn bộ dáng gấp gáp của cô vợ nhỏ, Thiệu Phi Phàm cười ra tiếng, thở dài một hơi, trong lòng tràn đầy cảm giác thỏa mãn.
Hai người đi xuống tầng dưới, lão gia tử đã sớm ngồi ở đó uống trà. Thượng Tâm cảm thấy có chút ngại ngùng, Thiệu Phi Phàm lại đĩnh đạc lôi kéo cô ngồi đối diện với lão gia tử, “Cha già, lần sau chúng tôi về đây, ông dậy muộn một chút, nếu không thì con dâu của ông sẽ rất là ngại đó.”
Lão gia tử trợn mắt, Thượng Tâm lập tức đứng lên, cầm ấm trà lên rót nước cho lão gia tử, “Ba, người đừng nghe Thiệu Phi Phàm nói càn, là do con dậy muộn, lần sau con sẽ chú ý dậy sớm hơn.”
Lão gia tử có tức giận đến đâu đi chăng nữa thì đều được ly trà này của con dâu xoa dịu, cười cười, vỗ vỗ tay Thượng Tâm, “Những người già cả như ba thì không ngủ nhiều được, người trẻ tuổi có thể ngủ thì cứ ngủ muộn thêm một chút, nhà chúng ta không có nhiều quy củ như vậy. Mấy người chị dâu của con cũng tùy ý như vậy, đợi đến lễ mừng năm mới các con đều tụ tập về đây, cũng giúp các con thân quen nhau hơn.”
“Được ạ.” Thượng Tâm ngoan ngoãn đáp lời, lão gia tử lại càng thêm vui vẻ, lôi kéo cô cùng nhau ăn sáng.
Thiệu Phi Phàm nhìn bộ dáng lấy lòng của cô vợ nhỏ, cong người bĩu môi, nói ra thì nha đầu Thượng Tâm này cũng thật sự làm cho người ta phải yêu thích.
Vừa ngồi xuống bàn ăn, một bát thuốc bổ đã được đặt trước mặt Thượng Tâm.
“Đây là cái gì vậy?” Thiệu Phi Phàm đưa tay ra cầm lên, vừa mở ra liền ngửi thấy hương vị ngọt ngào, trong bát thuốc màu đỏ có vài quả táo đỏ, “Mùi vị không tệ, mang lên cho tôi thêm một chén nữa.”
Đúng lúc dì giúp việc bưng cháo trắng đi tới, nghe thấy Thiệu Phi Phàm cũng muốn uống thì cười hài hước, “Tiểu Thiệu, đó là canh bổ huyết của phụ nữ, cậu không thể uống được.” Dứt lời liền đặt cháo trắng xuống, lấy đi bát canh từ trong tay của anh, đặt xuống trước mặt Thượng Tâm, “Uống cái này thì không đau bụng nữa, còn có thể dưỡng nhan, dì mới nấu lúc sáng sớm, cô mau uống đi.”
Thượng Tâm quẫn bách, ngốc nghếch hỏi một câu, “Dì à, làm sao dì biết được?”
Dì giúp việc cười cười nhìn Thiệu Phi Phàm, ý tứ thế nào không cần nói ra cũng biết. Thượng Tâm hận không thể vùi mặt mình vào trong bát canh.
Ra khỏi nhà họ Thiệu, Thiệu Phi Phàm đưa Thượng Tâm vẫn còn đang oán giận về trường học, cô gái nhỏ vừa xuống xe vừa lẩm bẩm, “Sau này không còn mặt mũi nào đi đến nhà họ Thiệu nữa”, lúc này Thiệu Phi Phàm mới xắn tay áo lên xem cánh tay bị cô cào cấu suốt dọc đường đi, quả nhiên đã hiện lên những vết xanh tím, “Nha đầu đáng chết, sao mới vào trường cảnh sát học có hai năm liền trở nên bạo lực như vậy chứ.”
Sau khi đưa Thượng Tâm đến trường, Thiệu Phi Phàm liền đi cục cảnh sát, án kiện vẫn còn rất nhiều, ra ngoài săn lùng một chuyến liền áp giải về hơn hai mươi tên nghiện, mọi người trong đội đều mệt mỏi nằm úp sấp cả đám. Chờ thẩm tra xong, rồi giam giữ mấy tên đó lại thì cũng đã hơn hai giờ chiều. Thiệu Phi Phàm dẫn tất cả mọi người trong đội đến nhà ăn ăn cơm, đầu bếp của nhà ăn cũng trêu đùa bọn họ, “Đội phó Thiệu, tới uống chà chiều à!”
Thiệu Phi Phàm thấy nhà ăn cố ý bưng lên cho họ cơm thừa canh cạn, bất đắc dĩ cười, “Chủ quán, vậy ông cho thêm một ít thịt vào chà chiều đi, ông xem ở đây còn một nồi thịt, còn thừa thêm một ít rau dưa hành lá đây này.”
Đầu bếp của nhà ăn cũng thật bất đắc dĩ, “Đội phó Thiệu, nếu như cậu đến muộn thêm chút nữa, thì ngay cả rau dưa hành lá cũng trở thành đồ ăn thừa đem đi bán rồi .”
Ai nha, thì ra bọn họ phải ăn đồ ăn thừa giành cho heo ăn.
Thiệu Phi Phàm đi tới bàn ăn gõ gõ cái khay, quét mắt một vòng nhìn mọi người, nhưng lại không thấy đội trưởng Cốc đâu. Anh liền lôi kéo Hạ Bình đang ăn như hổ đói, hỏi: “Đội trưởng Cốc đâu? Vừa nãy lúc làm việc vẫn thấy, sao vừa mới tống đám nghiện kia vào tù xong, liền không thấy người đâu.”
Hạ Bình nhìn trái nhìn phải, lôi kéo anh ngồi xuống ghế, thấp giọng nói, “Chị dâu cáo bệnh xin nghỉ, gần đây đội trưởng Cốc đều bận chăm sóc chị dâu.”
“Bệnh rồi? Bị bệnh gì?” Anh lơ đãng hỏi.
Hạ bình nhếch miệng


Snack's 1967