Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2037 lượt.
, đặt đũa xuống, “Nói là dạ dày không tốt lắm, nhưng mà hôm trước em đến nhà của dì, thăm dì em, lại nhìn thấy đội trưởng Cốc đến nhà dì em mua thuốc.”
“Vậy thì sao?”
“Làm sao à?” Hạ Bình bày ra dáng vẻ không được tốt lắm, “Dì của em chuyên về phụ khoa, phụ khoa thì phụ trách công việc gì? Ngoài việc sinh con thì chính là việc phá thai, em xem dáng vẻ của đội trưởng Cốc không giống người có chuyện vui, thần sắc của anh ấy rất hoảng hốt, anh nói xem bệnh của chị dâu là bệnh gì?”
Thiệu Phi Phàm cũng mất tự nhiên cau mày, Tự Nãi Tiêm lại muốn làm cái gì đây?
Hạ Bình thở dài, tràn đầy tò mò, “Anh nói xem, chị dâu và đội trưởng Cốc cũng đã kết hôn rồi, nếu như có thai thì chắc chắn là họ muốn giữ lại, không đến nỗi không cần mà đi phá đi. Nói cách khác, đội trưởng Cốc đích thực rất thích có con, chị dâu lại đi phá thai, anh ấy không khó chịu đến chết mới lạ.”
Thiệu Phi Phàm đột nhiên không có tâm trạng nào mà ăn uống, đặt đũa xuống, cơ bản là không đụng vào đĩa đồ ăn, đẩy Hạ Bình một cái, “Tôi không ăn nữa”, nói xong, anh mang theo cảnh phục bước đi, bước được vài bước lại quay đầu lại, gõ gõ vào mặt bàn, “Chuyện này cậu không được nói lung tung, nếu như tôi mà nghe được việc này từ miệng của một người khác, thì tiểu tử cậu coi chừng lớp da của cậu đấy.” Nói xong lời này mới xoay người bước đi.
Hạ Bình mờ mịt, sao vừa mới nói thay đổi liền thay đổi sắc mặt ngay được vậy?
Thiệu Phi Phàm trở về phòng làm việc, trong lòng có chút đè nén, cũng không phải là anh tự mình đa tình, nhưng anh luôn cảm thấy việc này ít nhiều có liên quan tới mình. Cốc Tử Kỳ cũng không phải kẻ ngốc, lần trước ăn lẩu chắc anh ta cũng quan sát nhận thấy một chút gì đó, nhưng anh tự nhận mình quang minh lỗi lạc, không làm chuyện gì có lỗi với anh em, về phần anh không nói ra sự việc đó, cũng chỉ muốn lưu lại chút thể diện cho hai bên mà thôi.
Có điều, nếu như Tự Nãi Tiêm thật sự làm như vậy, anh và Cốc Tử Kì vẫn là anh em, nhưng cũng sẽ nảy sinh ra khoảng cách.
Tự Nãi Tiêm ơi là Tự Nãi Tiêm, làm sao tôi có thể biết trong lòng cô suy nghĩ cái quỷ quái gì cơ chứ! Kháo, mẹ nó anh đúng là rảnh rỗi, không đâu lại suy nghĩ những chuyện này làm gì.
Thiệu Phi Phàm thở dài, cầm lấy văn kiện vụ án, xem xét kĩ lại một lần nữa, xác nhận không có sai lầm nào mới cầm bút kí tên vào. Đợi đến khi hoàn thành công việc, liền nghĩ tới tình huống đặc biệt của Thượng Tâm ngày hôm nay, trở về nhà trọ của anh còn không bằng đi đến đại trạch nhà họ Thiệu, ít nhất ở đó còn có dì giúp việc hầm cho chút canh bổ, quyết định như vậy rồi, anh lập tức gọi điện thoại cho cô vợ nhỏ, nói muốn đến đón cô. Ai biết được, trường học của Thượng Tâm lại tổ chức tập huấn, cũng phong tỏa sinh viên ở trong trường.
Nghe Thượng Tâm nói không rõ ràng, Thiệu Phi Phàm liền không yên tâm, lại vội vàng gọi điện thoại cho anh ba, vừa hỏi mới biết, sinh viên trong trường phải luyện tập nghi thức duyệt binh giống như luyện binh trong quân đội nhằm phục vụ cho đợt thực tập sắp tới, trước khi đi thực tập, sinh viên phải được huấn luyện trong hai tuần lễ.
“Anh ba, vợ em tuần này đang trong kì sinh lí, có thể xin nghỉ được không?” Thiệu Phi Phàm mặt không đổi sắc nói.
Thiệu Phi Uyên ở phía bên kia lại đỏ hết mặt mũi, “Anh nói chú có bệnh phải không, chú xem con gái nhà binh, có ai vì lí do này mà xin nghỉ chứ?”
“Vợ của em cũng không phải là binh lính.” Anh nói như chuyện đương nhiên.
Thiệu Phi Uyên thật muốn dập ngay điện thoại đi cho xong, sắc mặt âm trầm liếc mắt nhìn các lãnh đạo trường ngồi ở bên cạnh, thấp giọng nói, “Anh đã cố gắng chăm sóc vợ của chú rồi, chú mà còn dài dòng nữa, anh liền đối xử bình đẳng như những sinh viên khác.”
Uy hiếp? Bất quá anh cũng không sợ, “Được, anh muốn đối xử bình đẳng thì cứ thử xem.”
“Thử thì thử.” Tính bướng bỉnh của Thiệu Phi Uyên cũng nổi lên, đe dọa xong liền hung hăng cúp điện thoại.
Thiệu Phi Phàm nghe thấy như vậy cũng không lo lắng gấp gáp, lập tức gọi điện thoại đến nhà họ Thiệu, “Ba, thân thể con dâu của ba không thoải mái, nhưng anh ba lại cứ muốn huấn luyện đối xử bình đẳng, nếu như luyện tập lại làm hại đến thân thể, chúng con sau này muốn có con cũng khó.”
Đều nói đánh rắn bảy tấc (đánh vào điểm yếu), muốn ôm cháu trai chính là mong muốn của lão gia tử. Anh cả, anh hai nhà họ Thiệu đều chỉ có một đứa con gái, anh ba lại không muốn sinh con, cho nên Thiệu Phi Phàm vừa nhắc đến cháu trai, lão gia tử lập tức lên tinh thần, “Nó dám! Nếu như huấn luyện làm hại đến thân thể Tâm Tâm, lão tử sẽ lột da nó.”
Thiệu Phi Phàm ở bên này cười trộm, nhưng giọng điệu lại tỏ ra có chút khó xử, “Con vừa mới gọi điện tới xin anh ba lưu ý, nhưng giường như anh ấy vẫn còn ghi hận chuyện lần trước bị Tâm Tâm giở trò. Ba cũng biết thân thể của Tâm Tâm yếu ớt, lại đang trong thời kì đặc biệt, lần này nếu như phải chịu huấn luyện nghiêm khắc, nhất định sẽ mắc bệnh…”
Lời còn chưa dứt, bên kia điện thoại đã gấp gáp kêu lên, “Gọi lão tam về nhà ngay.” Thiệu Phi Phàm lại đổ thêm dầu vào lửa một lần nữa, mới thong