Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
Thượng Phẩm? Sao anh lại tới đây?”
Thượng Phẩm nhìn thấy anh ăn mặc như vậy liền đen mặt, không khách khi đẩy cửa ra, liếc nhìn thấy Thượng Tâm nằm lì ở trên giường, sau lưng đều là những vết hồng hồng tím tím, ngay cả nửa bắp chân lộ ra ngoài cũng đầy vết đỏ hồng.
Thiệu Phi Phàm bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, dù là anh em ruột cũng không nên nhìn như vậy, anh xoay người muốn đi đến giường che lại cho Thượng Tâm, ai ngờ vừa mới quay người liền bị Thượng Phẩm đánh cho một quyền.
“Anh làm gì vậy?” Thiệu Phi Phàm không hiểu tại sao mình bị đánh, liền kêu lên một tiếng, làm Thượng Tâm thức giấc.
Thượng Phẩm lại giận đến điên cuồng, giọng nói u ám, “Thiệu Phi Phàm! Cậu dám đụng vào em gái của tôi?” Vừa nói vừa nhanh chóng dơ ra nắm đấm.
Thiệu Phi Phàm coi như hiểu lí do vì sao mà bị đánh, nhưng anh vợ hạ thủ vừa ngoan vừa chuẩn, anh muốn giải thích cũng không có cơ hội, chỉ đành phải chật vật né tránh, không thể đánh lại.
Thượng Tâm cuối cùng cũng thanh tỉnh hoàn toàn, muốn ngăn cản, nhưng thân thể lại trần truồng, chỉ có thể kéo chăn lên che kín thân thể, cầm lên cái áo sơ mi của Thiệu Phi Phàm ở dưới đất, chui vào trong chăn vội vội vàng vàng mặc vào, rồi vội vàng xông tới ngăn cản.
Thượng Phẩm đang muốn nhấc chân, Thiệu Phi Phàm cũng thấy mình lại sắp bị đánh thì bày ra tư thế chuẩn bị, lại bị Thượng Tâm chạy đến ôm lấy. Thượng Phẩm chật vật thu hồi chân, suýt nữa thì ngã ngửa trên ghế sa lon, “Thượng Tâm, em tránh ra.”
“Anh, sao anh vừa mới tiến vào đã đánh người rồi?” Thượng Tâm tức giận hỏi.
Thượng Phẩm cau mày, giơ tay ra kéo cô qua, “Em là một cô gái chưa chồng còn không biết ngại sao? Chờ lát nữa về nhà anh sẽ dạy dỗ em sau.” Vừa nói, vừa quay đầu nhìn chằm chằm vào Thiệu Phi Phàm, “Thượng Tâm còn nhỏ không hiểu chuyện thì thôi, đến cậu cũng không hiểu chuyện sao? Bây giờ nó mới bao nhiêu tuổi? Cậu lại dám đụng vào nó?”
Thiệu Phi Phàm lại giận đến bật cười, đứng tại chỗ một lúc rồi mới xoa cằm mở miệng, “Em (Thượng Tâm)…” nói một chữ rồi lại ngậm miệng, anh xoay người vào phòng ngủ, mở tủ lấy ra hai tờ giấy, trực tiếp ném lên trên người Thượng Phẩm, “Hai vợ chồng tôi lên giường với nhau mà gọi là không hiểu chuyện sao?”
Thượng Phẩm nhìn hai tờ giấy kia, hết sức kinh hãi. Anh nhìn Thượng Tâm muốn cô xác nhận lại, thấy Thượng Tâm gật đầu, lại chuyển sang nhìn Thiệu Phi Phàm, “Chuyện này xảy ra khi nào?”
Thượng Tâm nhếch miệng, “Sau khi anh ra nước ngoài.”
“Trong nhà có biết không?”
“Biết, em cũng định nói cho anh biết, nhưng lại nghĩ rằng gặp mặt nói trực tiếp sẽ tốt hơn, nên không gọi điện thoại.” Thượng Tâm nói xong thì le lưỡi một cái.
Nhất thời đầu óc Thượng Phẩm có chút hỗn độn, lại nhìn thấy khuôn mặt bầm tím của Thiệu Phi Phàm, lúng túng không nói nên lời, “Này…này…Ha ha, thì ra là hiểu lầm, hiểu lầm…”
“Lễ ra mắt này của anh vợ thật đúng là làm cho người ta có ấn tượng sâu sắc.” Thiệu Phi Phàm thâm thù đại hận nói, nói xong, bất đắc dĩ quay về phòng ngủ cầm lấy quần áo bước vào nhà vệ sinh thay đồ. Chờ anh trở ra thì Thượng Phẩm đã đi rồi, chỉ còn lại Thượng Tâm ngồi ở phòng khách nghịch chiếc điện thoại mới.
“Người đâu rồi?”
Thượng Tâm nhìn khuôn mặt bị đánh của anh, không nhịn được bật cười, “Anh ấy đi từ lâu rồi.” Lại cầm lấy một chiếc điện thoại mới khác dơ lên, “Anh trai nhờ em gửi lời xin lỗi đến anh, ngoài ra, cái này mới là lễ ra mắt. Màu đen là của anh, màu trắng là của em, đen trắng phối hợp, là một cặp điện thoại tình nhân.”
Thiệu Phi Phàm mím môi, nhìn chiếc điện thoại mới, chỉ có thể câm điếc ăn hoàng liên.
“Đừng tức giận, vừa sáng ra anh ấy đã xuống máy bay, về đến nhà vừa nghe thấy em đang ở nơi này, liền bất kể thời gian đã tới đây, vì vậy mới xảy ra hiểu lầm, anh không được phép tức giận!” Thượng Tâm vỗ vỗ mặt anh, giống như dụ dỗ trẻ nhỏ vậy.
Làm sao Thiệu Phi Phàm có thể không giận cho được, vừa sáng ra đã bị ăn một trận đòn, “Người nhà em toàn là ác ma.”
Thượng Tâm cười “khanh khách”.
Tuy rằng buổi sáng hai người bị kinh sợ, nhưng vẫn phải đến trường. Còn chưa đến hai tháng nữa là Thượng Tâm phải rời trường học đi thực tập. Thiệu Phi Phàm đưa cô đến trường học, còn không quên dặn dò cô phải ăn cơm trưa đúng giờ, buổi tối anh trở lại đón cô. Nhìn thấy cô tung tăng chạy đi xa, mới quay đầu xe trở về cục cảnh sát.
Lý Nguyên là người đầu tiên nhìn thấy gương mặt bị thương của Thiệu Phi Phàm, trợn to mắt hỏi, “Đội phó Thiệu, sao lại thành như vậy?”
“Không cẩn thận đụng phải.” Thiệu Phi Phàm nói xong liền bước ngay vào phòng làm việc.
Ai biết được, còn chưa đi vào phòng làm việc đã nghe thấy những người ở phía sau buôn chuyện, “Vừa nhìn đã biết là bị đánh, anh ấy không nói gì, vậy chắc chắn là bị vợ đánh. Nghe nói cô vợ nhỏ của đội phó Thiệu rất lợi hại, ngay cả huấn luyện viên của trường quân đội là vô địch tán đả Thiệu Phi Uyên, cũng bị cô ấy đánh ngã đó sao.”
“Đúng. Tôi cũng có nghe thấy người ta nói đến chuện này. Ai ui, đội phó Thiệu của chúng ta thật đáng thương, còn bị bạo hành gia đình nữa.”