Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342013
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.
xin lỗi!” Thượng Tâm nhỏ giọng nói.
Thần Tri Thư đứng lên, “Em không có lỗi gì với anh hết, là anh có lỗi với em. Có điều, anh sẽ không nói lời xin lỗi với em nữa, vì ông trời đã trừng phạt anh rồi.” Hắn nhắm mắt lại, thở dài, cứ như vậy đi, “Bây giờ anh phải đi, em gọi lại anh một tiếng xem nào.”
Thượng Tâm giật mình trong chốc lát, rồi gọi một tiếng “…Anh”.
“Ừ.” Hắn nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, sau đó xoay người, nhanh chóng rời khỏi phòng ăn.
Thượng Tâm che miệng lại, không muốn để bản thân mình phát ra tiếng nức nở, hai bả vai run run. Thiệu Phi Phàm ôm chặt lấy cô từ phía sau, yên lặng an ủi.
Thần Tri Thư đi tới cửa của phòng ăn, không nhịn được quay đầu lại nhìn một cái, thấy Thượng Tâm rúc vào ngực của Thiệu Phi Phàm, liền dứt khoát nhắm mắt lại. Hắn lại tự nhủ mình một lần nữa: Cứ như vậy đi. Sau đó bước nhanh rời khỏi phòng ăn.
Từ hôm nay trở đi Thượng Tâm chính là em gái ruột của Thần Tri Thư.
Thượng Tâm đi ra khỏi phòng ăn, đối với việc đi xem phim chiếu rạp cũng không còn vui vẻ nữa. Thiệu Phi Phàm nhìn thấy cô như vậy, liền trêu chọc cho cô vui, rồi đưa cô trở về nhà, vừa vào cửa, anh không nói hai lời liền mang cô lên giường.
Thân hình cao lớn giam cầm cô, nghe thấy tiếng kháng nghị của cô, liền nghiêng người để cho cô ngồi trên bụng mình, tay nắm lấy eo của cô, vận động liên tục.
“Không cần…” Thượng Tâm ý loạn tình mê kêu lên, “Nhẹ một chút, nhẹ một chút…”
Thiệu Phi Phàm lại cố ý đâm mạnh vào. Chỉ chốc lát sau, cả người Thượng Tâm đã mềm nhũn, anh ôm lấy cô thay đổi một vị trí khác, hung hăng muốn cô. Cho đến khi ngay cả tiếng hừ hừ của Thượng Tâm cũng trở nên yếu ớt, mới dốc toàn lực phóng thích ra.
Kích tình qua đi, anh ôm lấy cô, bàn tay đùa bỡn ngực cô, yêu thích không muốn buông tay.
Thượng Tâm hơi động một chút liền cảm thấy bên dưới đau dữ dội, “Thiệu Phi Phàm, anh thật đáng chết, ra sức làm như vậy, ngày mai em làm sao mà đi học được.” Cô oán trách như vậy, lại càng chọc cho Thiệu Phi Phàm buồn cười.
“Vợ, em muốn anh xin nghỉ học cho em sao?”
“Thiệu Phi Phàm, em muốn dọn về nhà của ba ở.” Cô thở phì phò nói.
“Vì sao em lại dọn về nhà ở?” Anh cười xấu xa, “Em định nói với ông nội là tinh lực của anh quá dồi dào, em không chịu nổi nên mới dọn về nhà ở sao?”
“Anh là cái đồ không biết xấu hổ.”
Thiệu Phi Phàm càng vui mừng cười hớn hở, chôn đầu vào cổ của cô hôn một cái thật mạnh, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, không nhịn được hỏi cô, “Em nói gì với Thần Tri Thư vậy?”
Thượng Tâm vừa nghe vậy, thấy có mùi dấm chua, khuôn mặt nhỏ nhắn liền nghiêm lại, quay người đặt cằm lên vai của anh, “Nói cho anh biết, sau này em sẽ thường xuyên gặp mặt anh ấy, anh không được ghen đâu đấy.”
“Anh phản đối!”
“Phản đối vô hiệu lực!”
“Em…” Thiệu Phi Phàm ấu trĩ nghiêng đầu đi, cằm của cô cũng trượt khỏi vai của anh, anh quay đầu sang bên kia không thèm nhìn cô nữa.
“Thiệu Phi Phàm.”
“Phi Phàm.”
“Chồng!” Thượng Tâm thấy anh thật sự không quay đầu lại, liền tiến đến, đặt cằm lên vai của anh, “Anh giận à?”
Thiệu Phi Phàm không nói gì.
“Em với anh ấy sau này là anh em ruột, tất nhiên là sẽ thường xuyên gặp mặt nhau, bây giờ anh ấy cũng giống như anh Thượng Phẩm, đều là anh trai của em, anh ghen cái gì chứ?” Thượng Tâm nũng nịu làm nũng, tay nhỏ bé khoát ngang hông của anh lần mò xuống dưới, “Còn không để ý em? Thật sự không để ý em sao? Vậy thì em đi ngủ đây…A…”
Thiệu Phi Phàm chợt lật người, trực tiếp đè cô xuống dưới, dùng đầu gối tách hai chân của cô ra, không nói gì mà trực tiếp vọt vào, vừa chuẩn vừa sâu.
“Anh muốn chết à, sao lại lỗ mãng tiến vào như vậy?” Thượng Tâm kêu lên, đẩy đẩy anh nhưng anh vẫn bất động, đành phải vòng tay lên cổ anh, muốn anh nhẹ một chút. Nhưng Thiệu Phi Phàm lại càng mạnh mẽ, cái sau mạnh hơn cái trước, sắp tới cao triều, Thượng Tâm nức nở khóc thành tiếng, vừa ngắt vừa cấu anh, anh mới chịu ra ngoài.
Đợi khi anh bình tĩnh lại, thì Thượng Tâm đã sớm đi ngủ rồi.
Thiệu Phi Phàm nhìn cô gái nhỏ ngủ say ở trong ngực mình, thì thỏa mãn cười vui vẻ. Anh em ruột, xéo đi, anh cũng không tin tiểu tử kia lại cam tâm làm anh em ruột với cô. Cậu ta không đụng Thượng Tâm, rõ ràng là vì quý trọng cô. Cho nên, anh càng phải đề phòng cậu ta mới được. Muốn thường xuyên gặp mặt? Không có cửa đâu, chồng của em không đồng ý!
…
Thiệu Phi Phàm bị tiếng gõ cửa làm thức giấc, anh vừa động Thượng Tâm liền tỉnh, ưm a một tiếng, lại chui vào trong ngực của anh, “Ai mà đáng ghét vậy, người ta còn chưa ngủ dậy đã gõ cửa rồi.”
Thiệu Phi Phàm cũng muốn hỏi ai mà đáng ghét như vậy, anh dỗ dành Thượng Tâm mấy câu rồi mới nhảy xuống giường, chỉ mặc một chiếc quần lót mà xuống giường. Quay đầu lại nhìn cô vợ nhỏ nằm trên giường, khắp người là những vết bầm tím chói mắt, xem ra tối hôm qua anh hơi dùng sức quá rồi, lần sau phải chú ý mới được. Ai bảo da dẻ cô vợ nhỏ của anh mềm mại như vậy, vừa đụng vào liền để lại dấu vết.
Đang suy nghĩ, anh ngáp một cái đi ra mở cửa, nhìn thấy người đến là ai liền tỉnh táo, “