XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2021 lượt.

cô thích ứng với ngón tay của mình rồi mới rút ra. Trong nháy mắt Thượng Tâm cảm thấy có chút trống không, mở ra đôi mắt mê man, nghênh đón cô chính là cái hôn nồng nhiệt của anh, anh không thể nhẫn nhịn được nữa mà tiến vào tiếp.
Trong nháy mắt liền bị lấp đầy làm cho cô tiến vào cao trào, cô giống như một loại nước biển bị sóng đánh tan mất, có một loại khoái cảm không thể nào diễn tả được bằng ngôn ngữ. Cô cong người lên, đôi môi liên tục hé ra khép lại, cả người cũng run rẩy theo.
Anh không thể nhẫn nại được nữa, càn rỡ tiến vào trong thân thể cô, đẩy mạnh không chút lưu tình, rồi lại rút ra, nhiệt tình như sóng biển dâng lên. Tình cảm mãnh liệt ở trong con ngươi của Thiệu Phi Phàm trở nên sâu sắc hơn, anh dán vào người cô, lưu lại ở trên người cô những dấu vết nông sâu khác biệt, những dấu vết này giống như là ấn ký, ghi lại tình cảm triền miên của họ trong đêm hôm nay.
Thượng Tâm có chút không chịu nổi, ôm lấy bờ vai của anh, móng tay cũng bấm vào lưng của anh. Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này nên khó mà kìm nén được. Nhìn thấy anh ra vào liên tục, cô liền khẽ ngẩng đầu lên hôn anh, lúc rời khỏi bờ môi của anh thì khẽ kêu lên, “Phi Phàm, Phi Phàm…” Giọng nói vô cùng nhỏ, cũng không biết cô gọi như vậy là muốn anh dừng lại hay tiếp tục.
Cái hôn cùng tiếng kêu nhỏ bé của cô giống như một loại thuốc kích thích, Thiệu Phi Phàm cảm thấy một cảm giác kích thích trước nay chưa từng có, anh ôm lấy thân thể cô, tỉ mỉ hôn lên khuôn mặt, đôi môi, cổ…rồi bùng phát, từ hôn chuyển sang gặm cắn, anh muốn ngừng mà không được, chỉ muốn cùng cô triền miên, hận không thể đem cô nuốt vào trong bụng.
Thượng Tâm sớm đã bị anh làm cho thất hồn lạc phách, trên người cô chỗ nào cũng lưu lại dấu vết của anh, màu hồng hồng đỏ đỏ nổi bật trên làn da trắng nõn, xinh đẹp đến cực điểm cũng hấp dẫn đến cực điểm. Không biết là lần sóng triều thứ bao nhiêu, cuối cùng thì Thiệu Phi Phàm cũng buông tha cho cô, phun chất nóng bỏng vào, làm cho cả người cô run rẩy.
Sau khi phóng thích, anh nhẹ nhàng ôm hôn cô, “Đau không?”
Thượng Tâm đỏ mặt, gật đầu rồi lại lắc đầu một cái. Nhỏ giọng nói, “Mới đầu thì có chút đau, sau đó thì không…”
“Cảm giác sau khi hết đau là gì?” Anh cười xấu xa hỏi cô, dán vào bên tai cô thổi khí, “Vợ, anh phục vụ có làm cho em thoải mái hay không?”
“Ghét anh!” Thượng Tâm thật sự là không còn mặt mũi nào, dơ nắm đấm nhỏ lên dùng sức đánh anh, nhưng vừa mới động, bên dưới dưới ẩn ẩn có chút đau, cô nhướng mày, bày ra một bộ mặt khổ sở, “Em mệt chết đi được, giống như mang vác vật nặng chạy 5 cây số ấy.”
Thiệu Phi Phàm vừa nghe vậy thì nháy mắt với cô, “Xem ra anh phục vụ còn chưa đủ tốt rồi, mới có 5 cây thôi à.” Nói xong liền vùi đầu vào hôn ngực cô, Thượng Tâm vội vàng che lại, “Mới 5 cây đã mệt muốn chết, nếu anh còn muốn tiếp tục nữa thì sáng mai em liền dọn về nhà ở.”
Thiệu Phi Phàm cười nhẹ, biết là mình đã làm cô mệt muốn chết rồi, nên cũng không trêu chọc cô nữa. Anh nghiêng người xuống giường, chỉ chốc lát sau đã cầm ra một chiếc khăn lông từ trong phòng tắm ra, dịu dàng lau thân thể giúp cô. Thượng Tâm buồn ngủ nên cũng không phản kháng, mặc kệ anh lau người giúp mình, cô chỉ cảm thấy rất thư thái, kêu nhỏ một tiếng, “Em đi ngủ đây, buồn ngủ quá!”
Thiệu Phi Phàm tiện tay ném khăn lông sang một bên, lên giường ôm lấy thân thể cô, thân thể của cô vợ nhỏ thật phù hợp với thân thể của anh. Chừng một lát sau, cả hai người đều tiến vào giấc ngủ.
Cả đêm kích tình, sáng hôm sau hai người ngủ dậy rất muộn, cũng may là Thiệu Phi Phàm đã sớm báo trước với cục cảnh sát, nói rằng có khi hôm nay anh không đến được. Lúc anh tỉnh dậy, Thượng Tâm vẫn còn ngủ, tay nhỏ bé đặt trên ngực anh, bộ dáng rất tự nhiên.
Không muốn quấy rầy mộng đẹp của cô, anh liền cẩn thận đứng dậy, rồi vào phòng bếp nấu cháo, lại xuống tầng mua chút thức ăn về lót dạ dày. Lúc trở về thì Thượng Tâm đã thức dậy, cô mặc áo sơ mi của anh, đang múc cháo ra bát.
“Anh về rồi” Thượng Tâm cười bưng bát cháo lớn đặt xuống bàn ăn, lại quay người cầm lấy hai cái bát nhỏ. Thiệu Phi Phàm cũng đặt thức ăn xuống bàn, tiến tới ôm hôn cô một cái, “Sao không ngủ thêm chút nữa? Có phải là không có anh thì em không ngủ được đúng không?”
“Đáng ghét!” Thượng Tâm bĩu môi, chỉ chỉ vào cháo trắng, “Em đây bị đói mà tỉnh ngủ.” Nói xong liền ngồi xuống ăn, xem ra thật sự là rất đói bụng.
Thiệu Phi Phàm vẻ mặt bi thương ngồi xuống, giận dữ cắn một cái bánh bao, “Chẳng lẽ chồng của em còn không có sức quyến rũ bằng bánh bao và cháo hay sao?”
Thượng Tâm ngậm bánh bao cười ha hả, Thiệu Phi Phàm nhìn thấy bộ dáng ngu ngơ của cô thì cũng nhịn không được mà bật cười.
Ăn xong điểm tâm, tất nhiên là hai người lại quấn lấy nhau thành một khối, cùng ôm nhau ngồi trên ghế sô pha xem phim. Thượng Tâm quét mắt nhìn vụn bánh ở bên cạnh ghế sô pha, liền thuận miệng hỏi sự việc tối hôm qua, “Đúng rồi, rốt cuộc là tối hôm qua xảy ra chuyện gì vậy?”
Nhắc tới chuyện tối qua, Thiệu Phi Phàm liền sa sầm mặt, nói thẳng, “Không biết là T