XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342011

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.

ự Nãi Tiêm kia lại nổi điên cái gì, không có việc gì tự dưng gây chuyện.”
“Ách?” Thượng Tâm nheo mắt nhìn Thiệu Phi Phàm, “Mau nói, cô ta gây ra chuyện gì?”
Thiệu Phi Phàm vốn không có ý định lừa gạt cô, cũng không muốn bị người khác nói lời bịa đặt, cô vợ nhỏ nhà anh ngu ngơ ai nói cũng tin, thật đúng là nói thẳng ra thì tốt hơn. Vì vậy anh không chút giấu giếm mà kể hết chuyện tối hôm qua cho cô nghe.
Thượng Tâm nghe xong liền cau chặt lông mày, Thiệu Phi Phàm còn cho rằng cô bất mãn, ai ngờ nha đầu kia lại mở miệng nói, “Đội trưởng Cốc thật đáng thương!”
Thiệu Phi Phàm nổi đóa, “Chồng em không đáng thương sao, hơn nửa đêm lại bị một mụ điên đùa giỡn.”
Thượng Tâm rất có cốt khí “xí” một tiếng, “Ai biết được có khi anh lại thấy rất hưởng thụ cũng nên, anh cũng đừng có giả vờ, sao Tự Nãi Tiêm lại không dán vào người khác, còn không phải do trước kia anh trêu chọc cô ta hay sao? Thiệu Phi Phàm, em nói cho anh biết, là Tự Nãi Tiêm thì em liền nhịn, nhưng nếu như anh lại náo loạn với tình nhân cũ khác, thì anh coi chừng đó!” Cô càng nói càng đắc ý, căn bản là không phát hiện ra người đàn ông ở phía sau cô hiện lên ánh mắt nguy hiểm.
Thiệu Phi Phàm nghĩ thầm, nha đầu này bản lãnh thật lớn, mới kết hôn mấy ngày đã bắt đầu giạy dỗ anh rồi. Thấy cô còn nói mãi không dứt, Thiệu Phi Phàm liền nhe răng, nghiêng người ôm cô, trực tiếp ngăn chặn, cắn vào cằm của cô, “Thượng Tâm, anh thấy em chính là muốn bị phạt, xem ra hôm qua anh đã bỏ qua cho em quá dễ dàng rồi!”

Thượng Tâm liền giả dạng, làm nũng với Thiệu Phi Phàm, nhưng phần lớn thời gian vẫn là ở trên giường. Còn một ngày nữa là phải đến trường, Thượng Tâm oán hận, “Kỳ nghỉ tốt đẹp lại phải ở trên giường cả ngày, mặc kệ, hôm nay em nhất định phải ra ngoài.”
Thiệu Phi Phàm rửa bát xong, xoa xoa tay, “Muốn đi đâu? Em nói đi, chúng ta cùng nhau đi, làm chuyện đại sự.”
Thượng Tâm lại không nói được bản thân mình muốn đi đâu, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra. Cuối cùng vẫn là theo đề nghị của Thiệu Phi Phàm, đi xem phim chiếu rạp.
Hai người chuẩn bị một chút liền đến rạp chiếu phim, Thiệu Phi Phàm mua vé phim chiếu vào lúc 1 rưỡi chiều, xem đồng hồ thì vẫn còn hai tiếng nữa mới chiếu. Anh liền lôi kéo cô vợ nhỏ đi ăn bữa phụ, bên cạnh rạp chiếu phim có một nhà hàng tự chọn khá nổi tiếng.
Thiệu Phi Phàm và Thượng Tâm dắt tay nhau cùng đi vào, chưa đi tới cửa đã nhìn thấy ở bên trong có một đám người, hai người nhìn thấy cũng ngây ngẩn cả người.
Những người ở đối diện hình như vừa mới liên hoan xong, Thần Tri Thư cũng ở trong đám người đó, có vẻ như nổi bật xuất sắc nhất. Cánh tay trái của hắn còn đeo băng gạc, nhìn thấy hai người bọn họ thì dừng lại một chút, sau đó đi ra ngoài cùng với đám người kia.
Đang lúc muốn đi lướt qua hai người, thì cánh tay phải của hắn bị Thiệu Phi Phàm kéo lại.






Thần Tri Thư chậm rãi nghiêng đầu, cau mày nhìn xuống cánh tay bị giữ lại của mình, rồi nhìn thẳng lên Thiệu Phi Phàm, “Cảnh sát Thiệu, tôi là công dân lương thiện đó, chẳng lẽ đi ăn tiệc đứng cũng bị các người bắt đến đồn cảnh sát sao?”
Đám người đi cùng với Thần Tri Thư đều mặc đồng phục đội bóng, thấy hắn ta bị ngăn lại, hơn nữa lại nghe thấy giọng điệu đùa cợt của hắn, liền tiến đến hỏi, “Thần, xảy ra chuyện gì vậy?”
Thần Tri Thư không đáp lại, Thiệu Phi Phàm buông lỏng tay, lẳng lặng nhìn hắn, “Nếu như có thể, tôi cũng không muốn ngăn cậu lại, có điều Thượng Tâm nhà tôi có chút chuyện muốn nói với cậu, nếu như cậu đồng ý, chúng ta liền tìm một nơi để nói chuyện hoặc khi nào có thời gian thì hẹn gặp cũng được.”
Vẻ mặt Thượng Tâm rất khẩn thiết, “Anh Thần…”
Thân thể của Thần Tri Thư không khỏi cứng đờ, quay đầu lại ra hiệu cho đám bạn đi về trước, đợi đám người đi hết rồi mới nhỏ giọng nói, “Còn muốn nói cái gì nữa?”
“Thượng Tâm, thật ra thì anh đã hối hận, hối hận dù sao cũng bị đánh nhiều như vậy, sao lại không ngủ cùng em luôn chứ.”
Thượng Tâm cắn môi, biết đây không phải là lời nói thật lòng của anh, hốc mắt đỏ lên, “Anh, anh đừng nói như vậy.”
“Vậy em muốn anh nói như thế nào? Nói anh nhìn thấy vóc dáng như cái bản giặt quần áo của em liền không dậy nổi một chút ham muốn, hay là nói hôm đó anh hôn em cảm thấy thật ghê tởm, hay là anh nên nói anh khinh thường phải hôn lên miệng của một người phụ nữ lúc nào cũng gọi tên của một người đàn ông khác.”
“Anh, anh đừng như vậy.”
Thần Tri Thư cười bất cần đời, “Thượng Tâm, em cũng chưa từng gọi anh là ‘anh’, trước kia em đều gọi anh là ‘anh Thần’, dù anh có cầm lấy một ly kem ra dụ dỗ em thế nào đi chăng nữa thì em cũng không chịu gọi anh một tiếng ‘anh’. Hiện tại em lại gọi anh như vậy, làm cho anh thấy thật lạnh lẽo, Thượng Tâm, em thật tàn nhẫn. Đâm anh một đao rồi, còn muốn xát muối lên vết thương đó nữa. Thật ra, anh càng hi vọng cả đời này em cũng không đến tìm anh để nói những lời này.” Bởi vì hai người đều biết, nói những lời này xong rồi, liền thật sự trở thành anh em ruột.
“Thật