Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342252

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2252 lượt.

ng cảm thấy vui vẻ, căn bản không phát hiện cô nương bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn đã nhăn thành một chỗ, trong đôi mắt cô tất cả đều là tức giận.
"Thiệu Phi Phàm, trước kia sao tôi lại không phát hiện anh là cái người tiểu nhân như vậy đây? Tại sao là tôi di tình biệt luyến, anh sợ ông nội tôi, chẳng lẽ tôi không sợ sao? Anh có biết hay không, bởi vì khi còn bé ba tôi khi dễ mẹ tôi, thiếu chút nữa đã bị ông nội tôi đánh chết! Tôi muốn di tình biệt luyến, không phải ông nội tôi sẽ dùng quân pháp xử lý tôi sao!"
"Thủ trưởng Thượng cưng chiều cô như vậy, làm sao có thể để cô chịu quân pháp được!" Anh căn bản không tin. Trên mặt thủ trưởng Thượng rõ ràng là một bộ"Tôi nhất định bảo vệ cho cháu gái" .
Thượng Tâm không biết phải nói gì, mắt to nhìn anh chằm chằm, một bộ muốn khóc không khóc được, Thiệu Phi Phàm liền nói " cô nương, ngài có thể đừng nhìn tôi như vậy được không? Tôi tin cô được chưa, không cần cô phải di tình biệt luyến, tôi có thể nghĩ cách khác."
Như vậy còn được. Thượng Tâm bĩu bĩu môi, thu hồi nước mắt coi như là hài lòng.
Thiệu Phi Phàm liếc mắt xem thường, im lặng hỏi ông trời, đây là anh trêu ghẹo ai? Còn có nước mắt cô nương này, như một diễn viên chuyên nghiệp, cô lại diễn tự nhiên như vậy chứ.
Kết cục chuyện này là hai người "Đính hôn", là chuyện tất cả mọi người không ngờ tới, Thiệu Phi Trì mang Thiệu Phi Phàm trở lại nhà họ Thiệu nói chuyện cùng với ông cụ, Thiệu Lão gia cười, nhìn Thiệu Phi Phàm bốn năm không gặp, không chỉ không mất một sợi lông, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, còn lấy được cô vợ nhỏ, ông cụ thật sự hết sức vui mừng.
"Không tệ, rất tốt. Ta nhớ tiểu nha đầu Nhà họ Thượng qua năm nay là 20 tuổi, hôn sự của các ngươi ta sẽ tự mình thương lượng cùng Thượng lão đệ, tranh thủ để sang năm các ngươi tiến hành hôn sự luôn. Vừa đúng, mấy ngày nữa ngươi phải đi quân khu S báo cáo, ngươi ở bên kia một năm, cố gắng làm ra chút thành tích. . . . . ."
Thiệu Phi Phàm liền cảm thấy phiền, giống như chuyện gì đều có thể điều khiển anh, đây điển hình là bệnh lãnh đạo. Anh không nhịn được cắt đứt tưởng tượng của Thiệu Lão gia"Thứ nhất, cháu và Thượng Tâm không thể kết hôn nhanh như vậy, cô ấy còn phải học xong đại học, nếu khi cô ấy tốt nghiệp đại học xong, chúng cháu vẫn còn ở cùng nhau thì mới nói chuyện kết hôn. Thứ hai, vừa mới trở về, Quách cục nói cháu rất thích hợp làm hình cảnh, nhị đội hình cảnh vừa đúng lúc để trống, cuối tuần cháu phải đi nhậm chức." Ban đầu đi làm lính là vì tức ông cụ, sau lại đi trường quân đội là anh không có biện pháp nào, cũng không thể đi cả đời, có cơ hội đọc sách, tội gì bản thân phải chịu khổ đây, cũng liền thuận thế đi. Sau làm nằm vùng, anh cũng không thương lượng cùng trong nhà, hôm nay trở lại, tự nhiên là anh muốn làm cảnh sát rồi, sẽ không phải nghĩ tới mỗi ngày rời giường, lại phải nghe tiếng còi mà phải bò dậy sớm ở trại lính.
Ông cụ đối với anh thật là vừa yêu vừa hận, nhìn cái bộ mặt không phục cùng không cam lòng, liền muốn lấy roi ra quất cho anh dừng lại, nhưng vừa nghĩ tới khi còn bé anh còn đi theo ông chịu khổ, vẫn thật sự không đành lòng. Lớn tuổi, càng ngày càng thích nhớ lại, ông cụ vung tay lên "Tùy ngươi, đi ra ngoài đi."
Thiệu Phi Phàm mất tự nhiên nhíu nhíu mày, nhưng cũng không có nói gì. Vừa ra tới, đã nhìn thấy Thiệu Phi Trì vội vã cuống cuồng "Yên tâm, không có làm ông ấy tức chết."
Thiệu Phi Trì nghe lời này, liền thở phào nhẹ nhõm. Ông xin nghỉ ra ngoài, mấy ngày nữa chính là đại hội khen ngợi, trong quân đội còn có một chuyện. Là sợ hai người này gặp mặt liền cãi nhau, thế nào cũng không dám rời đi trước. Vào lúc này thấy anh cùng với ông cụ nói xong, hình như không có Đại Động Tĩnh gì, cũng yên tâm. Nói thật, bọn họ đều sợ ông cụ cùng anh cãi lộn, một vị lão gia không khiến người ta, một nhỏ không phục, đứng lên không nổi giận cũng tuyệt đối không ngừng. Nếu là trước kia, bọn họ cũng đi theo, nhưng tuổi ông cụ càng lúc càng lớn, 76 tuổi đầu nếu tức giận rồi ngã thì làm sao, trong lòng người nào cũng lo lắng, dù sao năm tháng không tha người.
Đội lên cái mũ "Ta về quân khu trước, ngươi tốt nhất nên nghỉ ngơi đi." Thiệu Phi Trì nói qua rồi đi ra ngoài, nhưng Thiệu Phi Phàm cũng đi ra ngoài theo."Ngươi đi theo ta làm cái gì?"
"Người nào đi theo ngươi? Ta về nhà." Thiệu Phi Phàm về nhà, là nói đến gian phòng trọ nhỏ của mình.
Thiệu Phi Trì vừa nghe, chân mày liền nhíu lại "Phàm, ngươi vừa mới trở lại, không thể đợi bồi ông cụ mấy ngày sao, ngoài miệng ông cụ không nói, trong lòng lại mong nhớ ngươi nhiều nhất."
Thiệu Phi Phàm không chút cử động, phun câu "Ngươi sẽ không sợ ta làm cho ông ấy tức chết." Anh lướt qua Thiệu Phi Trì ra khỏi đại viện trước một bước, Thiệu Phi Trì đứng ở cạnh xe Jeep chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu. Thật là bướng bỉnh giống ông cụ.
Thiệu Phi Phàm cũng không có trực tiếp về nhà, mà là đi đến cửa hàng điện thoại di động mua một bộ điện thoại di động, điện thoại trong lúc nằm vùng đã nộp lên làm vật chứng. Đổi mới thẻ điện thoại, bằng vào trí nhớ nhập v