Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
ìn mây theo tốc độ xe nhanh chóng thoáng qua ngoài cửa sổ.
Sau khi kết thúc bữa tiệc đính hôn, anh cùng Thượng Tâm đều rất phối hợp thực hiện quy định, tự nhiên sống qua ngày. Thỉnh thoảng Thượng Tâm sẽ trốn người nhà, đi vào trong đội tìm anh ăn bữa cơ ở phòng ăn Cảnh Đội, sẽ ở phòng làm việc của anh ngây ngốc gần nửa ngày. Thiệu Phi Phàm lúc này mới phát hiện, miệng cô nương này cũng rất có thể nói.
Anh bận nhìn bản án, tự nhiên không rãnh theo cô. Thượng Tâm một mình chơi, vừa chơi vừa nói chuyện."Thiệu Phi Phàm, phong thủy phòng làm việc này rất tốt, tọa bắc triều nam(cái này mình không hiểu lắm), thông gió hóng mát." Thiệu Phi Phàm liếc mắt xem thường nói"Kín gió sẽ chết người."
Thượng Tâm lè lưỡi nói tiếp, dù sao cô nương này luôn có chuyện nói không hết.
Đội trưởng nghe vị hôn thê của anh tới, cố ý tới đây nhìn một chút, vừa vào cửa, cực kỳ nhiệt tình hô một tiếng"Em dâu" trong nháy mắt làm cho Thượng Tâm kinh ngạc. Chỉ là Đội trưởng nhìn Thượng Tâm cũng có chút kinh ngạc"Em dâu" có phải còn quá nhỏ hay không?
Thiệu Phi Phàm thấy thế nào cũng phải hai mươi tám hai mươi chín rồi, hắn là người ăn ngay nói thẳng không quanh co lòng vòng liền hỏi thẳng em dâu này " Em đâu năm nay bao nhiêu tuổi?"
"20." Thiệu Phi Phàm báo nhiều hơn một tuổi, liếc nhìn Thượng Tâm cảnh cáo cô chớ lắm mồm.
20 cũng không lớn, đội trưởng cười mập mờ, thọc một chút Thiệu Phi Phàm "Anh em, cậu sẽ không ở thời điểm người ta còn vị thành niên liền đem người ta lừa về chứ!"
Thiệu Phi Phàm rất khinh bỉ nhìn anh ta "Anh nghĩ rằng tôi giống như anh, tiểu đồng chí nhà chúng tôi tuyệt đối là tự nguyện cùng tôi, chuyện lừa gạt bịp bợm không phải là việc cảnh sát nên làm."
"Stop!"
Thượng Tâm nghe vậy không nhịn được"Xì" một tiếng bật cười, mắt to nháy mắt, khóe miệng có hai lúm đồng tiền cực kỳ xinh đẹp, nhìn thần sắc sáng ngời." đội trưởng, tôi năm nay mới quen Thiệu Phi Phàm, cho nên anh ấy cũng không phải lừa vị thành niên."
"Mới biết không tới một năm liền đính hôn?" đội trưởng trừng mắt, quay đầu vỗ vỗ Thiệu Phi Phàm "Được nha người anh em, ngươi cũng rất nhanh, còn cưới chui."
Thiệu Phi Phàm, hung tợn trừng mắt Thượng Tâm để cho cô chớ nói lung tung, mới giải thích "Này không sợ cô tuổi còn nhỏ chạy mất, nên đánh nhanh thắng nhanh sao!"
Đội trưởng cười to, xem một chút nói "Chị dâu cậu cũng sắp đến, đừng để cho em dâu đi về, buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm."
"Được." Thiệu Phi Phàm đồng ý, rồi đưa đội trưởng ra khỏi phòng làm việc, trở lại liền nhìn thấy Thượng tâm hướng về phía cửa le lưỡi.
Đầu lưỡi ở giữa cánh môi nhẹ nhàng, dí dỏm lại không mất vẻ đáng yêu, trong nháy mắt, anh đột nhiên cảm thấy một bộ vị của thân thể lập tức liền bị trêu chọc, anh cũng đã không thể bình tĩnh.
Còn chưa gặp được vị hôn thê của đội trưởng, Cảnh Đội liền nhận được nhiệm vụ tạm thời, toàn thể xuất cảnh. Thiệu Phi Phàm đưa Thượng Tâm về nhà, lập tức chỉnh trang xuất cảnh cùng trong đội.
Thượng Tâm nhìn bốn chiếc xe cảnh sát xuất cảnh, chuông báo vang lớn rời khỏi Cảnh Đội, cầm điện thoại di động lên, có chút lo lắng. Trở về nhà, cũng đứng ngồi không yên, cũng không dám gọi điện thoại cho Thiệu Phi Phàm sợ làm ảnh hưởng công việc của anh.
Thượng thủ trưởng đi theo mấy chiến sĩ đi bắn bia, về nhà chỉ thấy cháu gái một bộ tâm thần thấp thỏm liền hỏi "Xảy ra chuyện gì?"
Thượng Tâm nói đơn giản một câu "Ông nội, gần đây trong cục đang làm vụ án gì à?"
"Không biết, cho dù biết cũng không thể nói cho cháu biết, Cảnh Đội cùng quân đội cũng có hiệp nghị bảo mật, chuyện vụ án không thể tùy tiện nói. Không cho phép cháu đi hỏi Phi Phàm, mang đến phiền toái cho công việc của nó sẽ không tốt." Thủ trưởng nhắc tới công việc cũng nghiêm trang so với ai khác, sủng ái cháu gái cũng không thể được.
"Có thể là tạm thời có vụ án, chúng ta đi vào trước đi." Hạ Hâm Hữu ý bảo ông xã xách hành lý, trước một bước vào sân trường.
Thượng Tâm quệt mồm, rõ ràng có chút không vui mừng, hôm nay vào trường học, lập tức sẽ phải chịu huấn luyện, không có ba tháng là không được ra, nhưng Thiệu Phi Phàm lại. . . . . . Chân nhỏ dẫm một cái, liền đi vào trường học.
Nộp học phí, báo cáo, điền thông tin, chọn phòng ngủ. . . . . . Một loạt thủ tục cũng làm xong, Thượng Tâm cầm phiếu ăn cơm, sau đó nháy mắt nhìn ba mẹ cùng anh trai, chẳng biết tại sao, trong lòng ê ẩm có chút lo lắng.
Thượng Trạm Bắc chịu không nổi nhất là cái ánh mắt này của con gái, tâm một cái liền mềm nhũn "Tâm Tâm, nếu không chúng ta không đi nữa, về nhà thôi."
"Hồ đồ!" Hạ Hâm Hữu trợn mắt nhìn chồng mình một cái, quét mắt nhìn Thượng Tâm, dặn dò một câu "Đúng hạn ăn cơm, có chuyện gì thì gọi điện thoại về nhà." Sau đó, bà rất giống nữ vương liền đi ra trường học. Thượng Phẩm thở dài, vỗ vỗ vai em gái, cũng vội vàng đi theo mẹ mình rời khỏi trường học.
Nhìn người nhà rời đi, Thượng Tâm mếu máo, nước mắt liền rơi xuống, cũng không quản bên cạnh có người xem náo nhiệt hay kh