Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342048
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.
ông, ô ô khóc suốt trở về phòng ngủ.
Cùng phòng với Thượng Tâm là ba cô gái nhìn thấy vậy liền sợ choáng váng, rồi buông đồ trong tay tới an ủi, chỉ là, Thượng Tâm là loại càng dụ dỗ càng khóc lớn, oa oa khóc ba cô gái thật không có biện pháp. Cũng may, lúc này điện thoại Thượng Tâm vang lên, ba cô gái như thấy được cứu tinh đến "Thượng Tâm, đừng khóc, cô trước nghe điện thoại." Nói xong, liền nhấn phím call, đưa di động tới bên lỗ tai cô.
Điện thoại di động bên kia vừa mới hô một tiếng"Thượng Tâm" Thượng Tâm bên này liền khóc lên "Oa" "Thiệu Phi Phàm, tôi lại nhớ đến ba mẹ rồi, làm thế nào?"
Thiệu Phi Phàm đã sớm dự liệu đến cái tình trạng này, anh liền mắng cô câm miệng, rồi bảo cô xuống lầu. Thượng Tâm đã khóc sưng mắt, cô gái ở cùng phòng ngủ không yên lòng cô một mình đi xuống lầu, liền đưa cô đi xuống lầu, lập tức đã nhìn thấy Thiệu Phi Phàm một thân cảnh phục . Cao lớn rắn rỏi, tuấn dật trên mặt mang theo mồ hôi, làm cô nương tliền đỏ mặt.
Thượng Tâm nhìn Thiệu Phi Phàm theo bản năng mếu máo muốn khóc, Thiệu Phi Phàm liền nói" lấy nước mắt lại, miệng ngậm lại, nếu cô lại khóc nữa tôi liền cho cô tới chỗ ông nội cô, xem ông sửa chữa cô thế nào."
Thượng Tâm run lên, nhưng ngược lại thật lấy nước mắt lại rồi. Đôi mắt uất ức nhìn anh
Thiệu Phi Phàm mang đồ tới xách lên lầu cho cô, thả vào trong ngăn kéo, sau lại đem những quần áo kia, cùng đồ dùng hàng ngày cô mang tới xếp loại cất xong "Ba tháng này các cô phải mặc đồng phục, quần áo cô mang đến nhất định là không mặc nhiều, giường đệm trên bàn không cho phép bỏ thứ kia vào, tủ không được bỏ vào tôi liền mang về, chờ cô chấm dứt huấn luyện quân sự sẽ đưa tới cho cô." Nói xong, anh lấy một cái chăn mang tới, rồi cho cô mặc bộ đồ đồng phục trường học phát, "Đây là chăn đặc chế, gấp lên rất dễ dàng, còn lại đều là một chút thuốc dán cùng cao dán, mặc kệ có mệt mỏi đến đâu thì khi trở về phòng ngủ cũng phải xoa lên, nếu không thì ngày thứ hai cô sẽ không xuống nổi giường. . . . . ."
Thiệu Phi Phàm một bên dọn dẹp, một bên nói lẩm bẩm, đứng một bên, mấy cô gái đã mê đến thất điên bát đảo, bạn trai lại săn sóc như vậy nơi nào tìm được? Thế nào bọn họ sẽ không gặp phải đây?
Chúng cô nương lá gan rất lớn, không chỉ có ánh mắt ngông cuồng, trên miệng cũng không che giấu "Thượng Tâm, bạn trai cô thật là đẹp trai."
"Đúng , tôi làm sao lại không có đụng phải người đẹp trai như vậy đây? Hôm nay nhập trường, nhìn thấy nam sinh lớp chúng ta mỗi một người đều giống như mặt mũi cũng không có rửa sạch sẽ."
"Thượng Tâm, đem bạn trai cô giới thiệu cho chúng ta a!"
Thượng Tâm nghe vậy, chẳng biết tại sao trong lòng có chút mùi vị không nói ra được, cô trầm mặc, trong mắt lại có chút tức giận, nói "Anh ấy không phải là bạn trai của tôi, anh ấy là vị hôn phu của tôi —— Thiệu Phi Phàm."
Vị hôn phu ba chữ quả thật rung động, ba cô gái trợn tròn mắt tràn đầy kinh ngạc, chốc lát, như có tiếc hận thở dài chính mình trở lại bên giường thu dọn đồ đạc.
Thiệu Phi Phàm vẫn không biến sắc, cho đến khi nghe Thượng Tâm giới thiệu, khóe miệng anh mới chịu đựng không ngừng câu đi lên. Thu thập xong, anh thân thiện giúp đỡ ba cô nương chỉnh sửa một chút nội vụ, rồi vung tay lên, mời họ đi ăn.
Thượng Tâm vào trường thì sẽ không được đi ra, cho nên bữa cơm này chỉ có thể giải quyết ở trong trường, kết quả là, phòng ăn trong trường nhỏ, bốn cô nương thêm một Thiệu Phi Phàm, vui vẻ ăn một bữa. Bửa tiệc này, không phải là ăn không, nên nói Thiệu Phi Phàm một chữ cũng không nói thiếu, chỉ là nội dung không phải là"Thượng Tâm tuổi còn nhỏ, sẽ không hiểu chuyện .Để cho bọn họ giúp đỡ một chút." Lại là"Thượng Tâm bị làm hư rồi, nói cái gì cũng không xuôi tai , để bọn họ không cần để ý."
Trong phòng ngủ Thượng Tâm xếp thứ hai, người nhiều tuổi nhất chỉ hơn Thượng Tâm 3 tháng, nhưng lại rõ ràng thành thục hơn Thượng Tâm rất nhiều. Cô nương này là từ thủ đô tới, nói chuyện rất nhiệt tình, vỗ tay một cái nói "Anh Thiệu yên tâm, tôi sẽ trông nom Thượng Tâm , có chuyện sẽ nói."
Thiệu Phi Phàm gật đầu một cái, lần nữa nói cám ơn.
Ăn cơm, rồi đưa bọn họ trở về phòng ngủ, anh cũng phải đi nha. Thượng Tâm kéo vạt áo anh, nước mắt lại bắt đầu muốn rơi. Thiệu Phi Phàm lập tức sưng mặt lên "Cô thích khóc như vậy sao, hiện tại liền nghỉ học đi, đỡ phải mất mặt."
Thượng Tâm cắn miệng, không thể nói gì.
Thiệu Phi Phàm thở dài, xoa xoa đầu cô."Chỉ ba tháng, một cái đã trôi qua rồi, cô làm được." Vừa mới dứt lời, Thượng Tâm một đầu bổ nhào trong ngực anh, nước mắt nước mũi hung hăng lau trên ngực anh một cái. Làm cho anh vừa bất đắc dĩ vừa muốn cười.
Thượng Tâm trở lại phòng ngủ, đưa cổ nhìn xe cảnh sát anh rời đi. Đây là lần đầu tiên cô rời nhà vào ở trong trường, còn vừa rời đi liền bị cách ly huấn luyện ba tháng, nói không lo lắng là không thể nào, cô có chút lo lắng có chút sợ hãi, kiên định muốn tới trường cảnh sát, cái loại tín niệm đó lúc này cũng có một chút xíu dao động, nhưng Thiệu Phi Phàm mới vừa nói câu kia"Cô làm được" , giống như lập tứ