Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.

khóc nháo muốn tới trường cảnh sát, nghe nói còn tuyệt thực. Thủ trưởng hết cách rồi, chỉ đành phải đưa cô ấy tới đây, chỉ là thủ trưởng nói muốn đối xử như nhau không thể cho cô ấy bất kỳ đặc quyền gì, thể chất không được liền trực tiếp khuyên rút lui. Nhưng. . . . . . Thiệu chính ủy đã chào hỏi rồi."[
Hách Liên giận tái mặt, cười lạnh "Lý Hiệu Trưởng tích cực như vậy, hướng quân khu điều tôi đi huấn luyện, chính là đào cái hố này cho tôi nhảy rồi chờ xem!"
Lý Hiệu Trưởng cúi đầu cười cười, thủ trưởng và Thiệu chính ủy dù là ai hắn cũng không đắc tội nổi, chỉ đành phải ra hạ sách này."Hách Liên, chuyện này cậu mới có thể thuyết phục được."
Hách Liên rất không cấp cho hắn chút mặt mũi không nói tiếp, trực tiếp nhìn xuống dưới. Đến bãi tập, đại đa số mọi người đã chạy đủ mười km rồi, huấn luyện viên chỉ huy, học sinh hoàn thành nhiệm vụ đi ăn cơm, còn lại thì chạy tiếp.
Thạch Xuân Húc sờ sờ mồ hôi trên đầu, không có vội vã đi phòng ăn, ngược lại chế giễu Thượng Tâm, "Lúc này còn có vị hôn phu giúp cô?"
Trì Đan vừa đi qua, đúng lúc nghe thấy lời này, lau mồ hôi trên đầu, đẩy cô một chút nói: " ăn nhanh đi." Thạch Xuân Húc"Đúng" một tiếng, kéo một cái ghế ngồi chồm hổm trên mặt đất thở, ba người cùng nhau vào phòng ăn.
Trong thao trường người càng đi càng ít, có ba học sinh ngồi trên đất không chạy, huấn luyện viên nói cho bọn họ biết, nếu không chạy xong, thì sẽ bị nghỉ học. Một học sinh nữ "Oa" khóc lên, kêu"Nghỉ học liền nghỉ học", rồi bỏ trang bị chuyển bước hướng đến ký túc xá đi. Bên thao trường chủ nhiệm đứng lại liền đi khuyên cô.
Thượng Tâm cúi đầu đứng tại chỗ thở, một đôi ủng quân nhân đứng ở trong tầm mắt của cô, một âm thanh lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu, "Dừng lại liền đại biểu buông tha, cô cũng muốn đi theo cô ta nghỉ học sao?"
Cái này"cô" dĩ nhiên là học sinh nữ, Thượng Tâm đứng lên "Tôi sẽ chạy xong." Nói xong, kéo trang bị tiếp tục tiến lên.
Hách Liên híp mắt nhìn cô gái không biết là cố chấp hay là quật cường gian nan đi về phía trước, một giây kế tiếp, xoay người đi theo đại bộ đội vào phòng ăn. Chờ Thượng Tâm chạy xong 5km, cả người cũng tê liệt, đặt mông ngồi xuống dưới đất không thể dậy được nữa rồi.
Cô cứ ngồi như vậy, nhìn đội ngũ vào học lâu rồi, cô không để ý bị những người khác cười nhạo, bởi vì cô thật không đứng lên nổi. Mọi người cũng đã đi xa, một đôi ủng quân nhân lại đứng ở bên người cô nói "Không thích hợp thì nên buông tha."
Thượng Tâm ngước đầu nhìn hắn, thở hổn hển không phục lắm phản bác, "Tôi có thể làm Được."
"Có thể làm liền đứng lên đi nghe giảng."
Người này đáng ghét như vậy, trong lòng Thượng Tâm đang lầm bầm, nếu cô có thể đứng lên thì cô đâu có ngồi ở đây."Tôi nghỉ một lát liền đi qua."
"Huấn luyện viên Lý." Hách Liên quát to một tiếng, huấn luyện viên phụ trách đội nữ sinh lập tức thét lên "người này muộn khóa học lý luận quân sự trừ điểm."
"Dạ!"
"Anh!" Thượng lòng tham không phục đứng lên "Làm sao anh có thể như vậy . . . . . .".
Hách Liên nhìn cũng không nhìn cô nói"Bây giờ đứng lên, có thể vào nghe giảng. Còn có ba phút nếu không đi coi như là cô tới trễ."
Thượng Tâm ngẩn ra, bắp chân trong nháy mắt lại bắt đầu mềm nhũn, chỉ là bị một kích như vậy, ngược lại cô cố hết sức lực, đi vào lớp học
Hách Liên ý bảo huấn luyện viên Lý đuổi theo, còn hắn ngồi chồm hổm nhặt lên trang bị Thượng Tâm để đó, đưa về chỗ đồ dự trữ, đây chính là tài sản quốc gia.
Liên tiếp mấy ngày, mỗi ngày bốn giờ, đúng lúc bắt đầu chạy sức nặng 5km. Dược cao và thuốc Thiệu Phi Phàm chuẩn bị cho cô, tất cả đều được dùng tới, mỗi buổi tối trở lại ký túc xá, cô đều vừa khóc vừa xoa thuốc lên vết thương cho mình. Hết sức nhớ nhung Thiệu Phi Phàm cùng người nhà. Điện thoại di động bị mất rồi, ngay cả thẻ điện thoại cũng bị lấy đi, cô hoàn toàn bị giam ở trường học, cái người huấn luyện viên biến thái kia mỗi ngày biến đổi các loại hình đa dạng hành hạ bọn họ, đừng nói cô không hay vận động nên không chịu nổi, ngay cả Thạch Xuân Húc là vận động viên, đều có chút không chịu nổi liền bắt đầu oán trách.
"Đây là huấn luyện đại học sao? Người kia sẽ không thật coi chúng ta thành lính của họ đi!"
" tôi xem các cô nên tận dụng ít sức lực mà ngủ đi, còn không biết ngày mai mấy giờ chúng ta bị triệu tập khẩn cấp đấy." Đàm Siêu tức nói chưa đủ , nghiêng mắt xem Thượng Tâm một chút "Cô cũng đừng khóc, khóc xong vẫn bị huấn luyện, có sức lực khóc thì nên chạy mau lên, ngày ngày cô đều là người chạy xong cuối cùng, cô cũng không ngại mất mặt."
Thượng Tâm hít hít lỗ mũi, không phải cô muốn khóc, cũng không phải là cô không ngại mất mặt, mà là mỗi ngày huấn luyện xong vào phòng ngủ nhìn thấy đồ Thiệu Phi Phàm lưu lại cho cô, nước mắt cô liền không nhịn được rơi xuống, nhịn đều nhịn không được.
"Thượng Tâm, tôi xem cô cũng đừng kiên trì, dứt khoát nghỉ học là được rồi. Dù sao cô có vị hôn phu nuôi, sợ cái gì?" Mấy ngày nay, đã có không ít học sinh nghỉ học.
Thượng Tâm di chuyển thân thể, bọc chăn thật chặt, thật giống như mình