Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
c liền khẳng định cô, để cho cô ổn định.
Thật ra thì, cô chỉ muốn có một người nguyện ý khẳng định lời của cô.
Thiệu Phi Phàm, cám ơn anh. —— nằm ở trên tấm phản cứng, Thượng Tâm đắp lên chăn Thiệu Phi Phàm đưa tới cho cô, đây là chăn "Đặc chế", trong lòng cô yên lặng nhớ tới, rồi chậm rãi nhắm mắt lại, làm xong chuẩn bị tâm tư để cô nghênh đón cuộc sống mới.
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Thượng Tâm mới đầu cũng không hiểu Thiệu Phi Phàm đưa chăn tới có ích lợi gì, nhưng ngày thứ hai người tự xưng là huấn luyện viên của bọn họ, đem chăn của bốn cô ném lên mặt đất, Thượng Tâm mới hiểu.
"Cái này gọi là gấp chăn sao? Chăn gấp không tốt, ai cũng không cần đi ăn cơm trưa, còn không tốt cơm tối cũng không cần ăn."
"Nếu là tới cơm tối cũng không tốt đây?" Thạch Xuân Húc cả gan nói một câu, chỉ thấy huấn luyện viên trên bả vai có một ngôi sao trừng mắt, quét bốn cô gái, nói gằn từng chữ, "Không cần ngủ, xếp tốt thì ngủ tiếp." Dứt lời, xoay người đến phòng ngủ bên cạnh.
Trong lòng mặc dù nói không phẫn nộ, nhưng đối mặt với huấn luyện viên, ai cũng không dám nói cái gì nữa, nhanh chóng buồn bực xếp chăn. Thượng Tâm bên này rất nhanh đã nhìn thấy góc cạnh, bởi vì chăn hàng năm được gấp chỉnh tề.
Làm học sinh đầu tiên trong kí túc xá được phép ăn cơm, Thượng Tâm có chút ít kiêu ngạo, hé miệng cười trộm ngửa đầu đi xuống lầu, căn bản không chú ý sau lưng cô có một ánh mắt ghen tỵ.
"Có gì đặc biệt hơn người, không phải chỉ là gấp cái mền." Thạch Xuân Húc nói lời chua cay.
Phòng ngủ cô gái lớn tuổi nhất không lên tiếng, người nhỏ tuổi nhất chỉ tiếp một câu "Người ta đó không phải là gấp chăn, là có vị hôn phu, ai kêu chúng ta không có vị hôn phu !"
Thạch Xuân Húc hừ lạnh một tiếng, hình như rất là khinh thường. Phòng ngủ lâm vào an tĩnh, chỉ có âm thanh gấp chăn cùng tiếng cô gái ảo não than thở.
Nếu như nói ngày thứ nhất nội vụ sạch sẽ, học sinh có tính nhẫn nại, thì ngày thứ hai rạng sáng bốn giờ, một tiếng chuông vang lên, để cho mọi người cũng nhếch nhác từ phòng ngủ xông tới. Đồng phục hơi lớn mặc trên người, cái mũ có méo mó đội ở trên đầu.
Huấn luyện viên giơ cái loa nói "Ba phút sửa sang xong trang phục của mình, điểm số xong, hai nhóm về phía sau bãi tập trang bị, tiến hành chạy sức nặng 5km."
"Cái gì?"
"Đây không phải là muốn chết sao?"
"Nói giỡn!"
Trong trường nhất thời loạn thành một đoàn, mặt huấn luyện viên không đổi sắc, giơ cái loa kêu"Còn có hai phút, ba phút không có điểm số xong lại chạy thêm ba cây số."
Trong doanh trại nhất thời hỗn loạn, huấn luyện viên mặt không đổi sắc, giơ cái loa liên tiếp kêu"Còn có ba phút, ba phút không điểm số xong lại chạy thêm ba cây số."
. . . . . .
Lần đầu tiên Thượng Tâm tham gia sức chạy nặng, khi trên lưng cô đeo gần hai mươi cân trang bị, thì cô suýt nữa đứng không vững, nhưng người khác đã cõng nó lên chạy ra ngoài, cô không thể không cứng rắn đuổi theo.
Nam sinh được huấn luyện ở trước mặt, nữ sinh thì ở phía sau, qua ba vòng phần lớn mọi người đều có thể đuổi theo đồng đội, lại qua ba vòng nữa mỗi đoạn lại có người bị bỏ rơi ở phía sau. Thượng Tâm cảm giác gót chân giống như là đổ chì, càng ngày càng chìm xuống không thể nào nhấc lên được.
Đội ngũ cách cô càng ngày càng xa, mấy cô gái cùng phòng cũng chạy trước , nhưng thế nào cô cũng không đuổi kịp, càng ngày càng nhiều người vượt qua cô, cô lại không thể nào cố gắng vượt qua được, trời sinh thể chất cô không khỏe mạnh như vậy.
Nơi xa Lý Hiệu Trưởng và phụ trách trường cảnh sát đứng trên đài ngắm nhìn bọn họ được huấn luyện nhập ngũ "Nhóm học sinh này kém hơn so với năm trước, không qua được mấy cái cản trở này, sợ rằng không quá ba tháng thì phải nghỉ học."
Lý Hiệu Trưởng nhận lấy kính viễn vọng nhìn học viên rơi ở phía sau, chỉ chỉ người cuối cùng đang kéo trang bị nói: "cậu xem đem người nào giày vò đi đều được, chỉ là phải giữ lại cô ấy, cô ấy mà có chuyện gì, trở về sợ là Thiệu chính ủy sẽ không tha cho cậu."
Hách Liên cau mày, nhìn gương mặt học sinh kia ghét bỏ. Loại thiếu gia công chúa này, đừng nói trường cảnh sát, trong quân khu cũng không thiếu, chỉ là Thiệu chính ủy, người kia không phải cái loại đi cửa sau sao, anh biết Thiệu gia còn có người em trai, nghe nói thời điểm đầu quân, đi khổ luyện mệt mỏi nhất, khó khăn nhất.
Nha đầu này có quan hệ gì? Có thể được Thiệu chính ủy quan tâm như vậy đây .
Lý Hiệu Trưởng cười cười cho hắn biết bí mật, "Cô ấy là em dâu Thiệu chính ủy, gọi là Thượng Tâm."
"Em?" Tuy nói mọi người đều biết ông có một em trai, nhưng năm nay tuổi cũng tương đối rồi, làm sao tìm được cô vợ nhỏ như vậy?
"Cậu nhất định biết Ông nội Thượng Tâm." Lý Hiệu Trưởng để kính viễn vọng xuống, đi theo phía sau giáo viên chủ nhiệm cùng với học sinh mới đi đến bãi tập phía trước, anh cùng Hách Liên thả chậm bước chân ở phía sau, "Thượng Vệ Quốc."
"Lão thủ trưởng!" Hách Liên rất kinh ngạc, từ trước đến giờ băng sơn cũng có vẻ mặt.
Lý Hiệu Trưởng gật đầu một cái, "Cháu gái Lão thủ trưởng,