Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342083
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2083 lượt.
ông được, tôi nhận được nhiệm vụ tạm thời, ngày mai phải bay đi Côn Minh công tác." Thiệu Phi Phàm có chút mất mát nói.
"Ngày mai đi? Vậy lúc nào thì anh trở lại?"
"Không biết, chắc phải mười ngày thôi." Anh buồn buồn nói.
Bên kia Thượng Tâm yên lặng mấy giây, hình như do dự nửa ngày mới nói "Mấy giờ anh đi vậy? Tôi đi tiễn anh ."
Chẳng biết tại sao, Thiệu Phi Phàm nghe thấy bốn chữ cuối cùng, đôi mày đang nhíu chặt liền giãn ra, anh không khách khí nói: "Chín giờ ở phi trường quốc tế, bảy giờ rưỡi tôi rời nhà đi, em tới nhà tôi hay là đi đến sân bay?"
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Thượng Tâm đến sân bay, tám giờ Thiệu Phi Phàm đã đến đợi hơn mười phút liền nhìn thấy cô đi vào, giơ lên một cái túi, không biết là đựng cái gì.
Chạy đến trước mặt anh, đầu tiên Thượng Tâm oán giận nói "Đơn vị các anh xảy ra chuyện gì vậy? Gần sang năm mới lại cho người đi công tác, không đi không được sao?"
"Không phải tôi là vì phục vụ nhân dân sao, hơn nữa, lễ mừng năm mới đi công tác được thưởng gấp ba lần." Anh dùng bộ mặt phớt tỉnh nói.
Thượng Tâm trừng to mắt nói"Bởi vì tiền?" Nói xong, liền kéo tay anh "Tôi không muốn có nhiều tiền, bảo lãnh đạo thay đổi người đi."
Thiệu Phi Phàm liếc nhìn cô lay động đầu, vừa cúi đầu tiến tới bên lỗ tai cô nói "Chẳng lẽ cô dâu của tôi muốn ít tiền sao.!"
Mặt Thượng Tâm đỏ lên, lui về phía sau một bước dài rồi phản bác "Người nào, ai muốn gả cho anh!"
"Không muốn! Hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, ngủ cũng ngủ rồi. . . . . . Cô nương, em không gả cho anh, sẽ không ai cưới em rồi."
"Anh. . . . . . Anh nói láo! Ai với anh. . . . . . ai với anh. . . . . . Ngủ?" Cổ Thượng Tâm cũng phiếm hồng, mím môi, gương mặt không cam lòng nói.
Thiệu Phi Phàm học lời nói ban đầu của cô ở Nhà họ Thượng, "Thế nào, em quên chúng ta đã cùng giường chung gối sao?"
"Thiệu Phi Phàm, anh không biết xấu hổ!" Thượng Tâm bị trêu chọc liền nóng nảy, xoay người muốn đi.
Thiệu Phi Phàm vừa thấy vậy lập tức không đùa giỡn nữa, kéo cánh tay của cô lại nói, "A, chỉ đùa một chút không nên tức giận . Anh cũng sắp đi rồi, em còn muốn giận dỗi với anh."
"Tôi giận dỗi? Thiệu Phi Phàm anh đáng ghét!"
"Dạ dạ dạ, anh đáng ghét, anh không có mặt mũi, ai bảo anh thích em."
"Anh. . . . ." Thượng Tâm dùng sức gạt cánh tay cảu anh, trên mặt vì xấu hổ lại càng đỏ hơn.
Thiệu Phi Phàm bật cười, đem tay trái giơ lên, túi cũng ném trên đất, hai cái tay ôm chặt cô"Không đùa em. Chỉ là cô nương, anh đây đều nói nhiều lần anh thích em, có phải em cũng nên tỏ thái độ hay không.".
". . . . . . Tỏ vẻ gì?" Cô xin lỗi cúi thấp đầu.
"Giả bộ, em liền giả bộ, anh đã nói vậy, em còn không hiểu?" Anh liếc mắt trừng cô.
Thượng Tâm cắn miệng, không nói gì im lặng chính là là vàng.
". . . . . . chuyến bay số K17 bay đi Côn Minh . . . . . ." Trong radio truyền đến sự nhắc nhở hành khách chuẩn bị lên máy bay, Thiệu Phi Phàm không thể không cầm hành lý lên, xoa xoa đầu của cô,
"Anh phải lên máy bay rồi, anh không có ở thành phố G, em nên ngoan ngoãn ở nhà ‘ đóng cửa từ chối tiếp khách ’ đừng đi ra ngoài làm càn." Thật ra thì anh nuốn nói là không cho phép cùng Thần Tri Thư ra ngoài, chỉ là anh không muốn mất mặt.
Thượng Tâm đem đồ xách tới đưa cho anh nói"Đây là tôi mua cho anh, ba tôi nói bên kia sẽ không quen đồ ăn, hơn nữa xuống máy bay anh liền phải làm việc, đây đều là đồ ăn ngon, anh mang theo mà ăn, dù thế nào cũng không thể để bụng đói. . . . . .."
Nghe cô tức giận nói, chẳng biết tại sao Thiệu Phi Phàm lại có cảm giác trái tim mình nóng lên một chút, bao nhiêu năm không có ai quan tâm anh có đói bụng hay không, ngay cả anh trai mình cũng vậy. Hình như sau khi mẹ anh qua đời, đã không có ai nói với anh "Đừng để đói bụng" ba chữ thôi. Hôm nay, lại bị một tiểu nha đầu không đầy hai mươi tuổi nói ra, anh thật sự cảm động.
Anh không có nhận túi Thượng Tâm đưa cho anh, đưa tay, liền kéo cô ôm vào trong ngực "Thượng Tâm, chờ anh trở lại."
Thượng Tâm mím môi, cắm đầu ở vai anh , dùng sức gật đầu một cái.
Thiệu Phi Phàm buông cô ra, một tay cầm túi cô đưa cho, một tay cầm hành lý của mình, xoay người đi đến nơi xét vé.
Nhìn anh xoay người đi, Thượng Tâm không khỏi có chút thương cảm, nhìn anh sắp nhập quan, cô liền đuổi theo, mặc kệ chung quanh có nhiều người liền gọi to"Thiệu Phi Phàm."
Thiệu Phi Phàm quay đầu lại, hai người cách có hơn năm mét. Thượng Tâm cắn cắn môi, đỏ mặt nói: "Anh mà trở về, tôi sẽ tỏ thái độ." Dứt lời, liền xoay người chạy.
Thiệu Phi Phàm liền vui mừng, khóe miệng cong lên quyến rũ, cười đi lên máy bay. Đợi nữ tiếp viên hàng không nhắc nhở hành khách, anh không nhịn được liền gửi một tin nhắn rồi mới tắt điện thoại.
Thượng Tâm chạy ra khỏi sân bay liền lên xe của Thượng phẩm , Thượng phẩm chưa cưới vợ, con hồ đồ thấy cô chạy ra khuôn mặt đỏ bừng, tò mò hỏi: " chạy cái gì, lại không có người đuổi theo."
Thượng Tâm tất nhiên sẽ không nói, cô làm chuyện mắc cỡ ở trong đó, chỉ nói qua loa, "Đây không phải là lạn