The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

thẳng."Điên rồi, mình lại có thể nói như vậy." Dứt lời, anh bỏ lại áo khoác rồi vào phòng tắm.
Tắm tắm nước lạnh anh không khỏi kinh ngạc, kể từ khi anh để ý đến Thượng Tâm, thế nào đều dễ dàng kích động như vậy đây?
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Tâm tình Thần Tri Thư thật tệ, chưa có về nhà mà trực tiếp đi vào quán ba pub. Gian phòng này màu vàng kim quầy rượu này là ông cụ nhà anh đưa lễ mừng anh trưởng thành, ngày thường anh đều ở đây, người phụ nữ ngày đó bị Thượng Tâm nhìn thấy, chính là cô gái ở quầy rượu này.
Thần Tri Thư ngồi xuống, tiểu thư trong quán bar liền nhích lại gần "Thần thiếu, tâm tình không tốt sao? Tôi uống một chén cùng anh." Tiểu thư cho người cho bán rượu ánh mắt, người bán rượu hiểu ý liền điều một ly đặc chế rượu mạnh.
Cô gái nâng cốc giao cho Thần Tri Thư, anh híp mắt, nâng chén ngửa cổ lên liền rót vào trong miệng, cái chén không treo trên hai ngón tay, chuyển mắt nhìn người phụ nữ lả lơi đưa tình bên cạnh, đem cái ly đưa cho cô, cười cười nói "Bà chị, gần đây tôi không cần phụ nữ, cách tôi xa một chút." Cuối cùng bốn chữ rất nặng nề, trong đôi mắt cũng hàm chứa nguy hiểm.
Vào cửa S ma ma liền nhìn thấy Thần Thiếu, nhìn lên sắc mặt tiểu thiếu gia biến đổi, sợ rằng cô gái kia không có nhãn lực, vội tiến lên nói "Đi một bên." Trợn mắt nhìn cô ta một cái, S ma ma bảo người bán rượu làm hai ly rượu "Thế nào? Tâm tình không tốt? Trong quán rượu có một nhóm người tố chất rất được, tôi cho mấy người tới cùng cậu."
Thần Tri Thư lại uống một ly, không nặng nề để xuống"Tôi chỉ nghĩ an tĩnh uống rượu." Dứt lời, đứng dậy muốn đi.
S tỷ lần đầu thấy anh âm trầm như vậy, cũng là lần đầu tiên bị anh trêu chọc mặt mũi, nghĩ thầm mặt mũi mình là nhỏ, nếu để thiếu gia này đi ra ngoài uống rượu gây chuyện nữa, chỉ sợ Thần lão gia không phải là chà xát mình. Vì vậy, vội sai người đi theo, "Thần thiếu, tôi không làm phiền cậu...cậu đi phòng uống rượu."
Thần Tri Thư nghe cô kêu, trong lòng càng thêm phiền, bước chân càng phát nhanh. Đi tới cửa, nhạc jazz quầy rượu đột nhiên ngừng, trong nháy mắt đổi một bài Phật lãng Minh ca phong cách vũ khúc.
Anh tùy ý liếc mắt nhìn trên sân khấu, chỉ là, quay đầu trừng mắt, lại nhanh chóng quay đầu lại nhìn chằm chằm trên sân khấu, gương mặt không dám tin."Tâm Tâm?"
S tỷ đuổi theo, lại thấy anh nhìn chăm chú trên sân khấu, khóe miệng nhếch lên nói "Thần thiếu, Tư Tư nhảy không tệ đi."
"Ngươi nói cô ấy tên là gì?"






Thần Tri Thư nhìn cô gái nhiệt tình biểu diễn ở trên võ đài, cô gái nhảy vũ điệu cực tốt, từng cái ra dấu tay từng cái đung đưa, đều làm mọi người nóng lên.
Nhưng mà làm cho anh khiếp sợ không phải vũ điệu nhảy của cô, mà là khuôn mặt, mặc dù có vẻ trang điểm đậm nhưng lại không mất đi vẻ thanh thuần, khuôn mặt lớn chừng bàn tay, trừ mắt ra ngũ quan đều nho nhỏ, khi cười lên xuất hiện lúm đồng tiền, lỗ mũi hơi nhíu lại.
Là Thượng Tâm, không, cũng không phải Thượng Tâm, nhưng dáng dấp hai người lại có bảy tám phần giống nhau.
"Cô ấy, gọi là Tư Tư. Tuần trước mới tới, mới nhảy một lần, mà đã có rất nhiều khách đều muốn cô ấy nhảy. Hôm nay cô ấy lên biểu diễn, hôm qua còn có một vị lão bản ra hai vạn muốn uống một ly rượu cùng cô ấy."
Thần Tri Thư từ từ tỉnh táo lại, đó không phải Thượng Tâm, chỉ là một vũ nữ có mấy phần tương tự Thượng Tâm. Anh ngoái đầu nhìn lần nữa, lại liếc mắt nhìn, anh cười lạnh, xoay người rời đi.
Thiệu Phi Phàm thiếu chút nữa đem cái ghế ngồi lật đổ "Cốc đội trưởng, ngày mai liền bước sang năm mới rồi, anh muốn tôi đi công tác?"
Cốc đội đem một cái túi hồ sơ đưa cho anh "Lý Lan xuất hiện ở Vân Nam, chúng ta hoài nghi Lý Lan lấy được ma túy có lẽ chính là em gái Lý Dĩnh liên lạc, cho nên cậu phải đi Vân Nam liên lạc làm việc cùng cảnh sát Vân Nam , tiến hành điều tra Lý Dĩnh, một khi có chứng cớ lập tức truy nã bắt người."
Thiệu Phi Phàm khóc không ra nước mắt, "Vụ án này cũng đã lâu như vậy, cũng không để cho tôi ở nhà mừng năm mới, thế nào cũng phải điều tôi đi mùng một?"
"Mới vừa rồi Quách cục hỏi ý kiến cậu, làm sao cậu không nói."
"Tại tôi không để ý?" Chỉ mới nghĩ tới chuyện Thượng Tâm, ai ngờ Quách cục lại điều anh đi xa trường.
Cốc đội trưởng thương mà không giúp gì được vỗ vỗ bờ vai của anh, "Anh em, không phải là "tôi" không giúp cậu...cậu cũng biết hôn sự của tôi với chị dâu cậu còn chưa tới nửa năm, lần này nghỉ đông vừa đúng lúc tôi muốn trở về nói với cha mẹ tôi định ngày, nếu không tôi liền đi thay cậu."
Thiệu Phi Phàm chỉ có thể sờ mũi một cái, tự nhận mình xui xẻo, lúc này nói gì cũng đã trễ rồi, anh cầm túi hồ sơ lên, hét lớn một tiếng rồi ra khỏi phòng họp, đi ngang qua cửa phòng làm việc của Quách cục, bước chân cố tình tăng mạnh lên, hận không được đá một cái để bày tỏ kháng nghị.
Anh quyết định, từ 30 đến mùng một, anh sẽ cứ mười phút lại gọi một cú điện thoại cho Quách cục hồi báo tiến trình công việc, không để cho hắn qua năm mới tốt như vậy.
Lần này nhi