Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.
ệm vụ đi công tác rất gấp, nói đi là đi, còn chưa tới lúc tan việc, ngày thứ hai, vé máy bay bay đi Côn Minh đã được đưa đến phòng làm việc của anh . Thiệu Phi Phàm nhìn vé máy bay, chân mày nhíu thật chặt, anh bỏ bút trong tay xuống, cầm chìa khóa xe quang minh chính đại nói về sớm.
Đi đến lầu một, lại đụng phải người muốn đưa tài liệu lên. Thiệu Phi Phàm gật đầu một cái coi như chào hỏi, chỉ là khuỷu tay lại bị bắt được.
"Phi Phàm, những năm này anh sống tốt không?"
Thiệu Phi Phàm còn cau mày, lúc này mới nhớ tới hỏi anh có được hay không, có phải hơi trễ hay không? Năm đó chia tay, hai người đã không còn quan hệ gì nữa, lúc này đây lại hỏi đến, khiến cho người ta kinh ngạc. Anh vung cánh tay, né tránh tay của cô "Rất tốt. Đúng rồi, nghe Cốc đội nói lễ mừng năm mới hai người phải về nhà tiến hành hôn sự, chúc mừng cô."
Mặt cô ta nhìn không ra buồn vui, "Phi Phàm, năm đó tôi. . . . . ."
"Chuyện năm đó tôi đều đã quên." Thiệu Phi Phàm trách móc, giơ tay xem đồng hồ một chút "Tôi còn phải trở về dọn dẹp hành lý, cũng không có thời gian nói chuyện với cô, hẹn gặp lại sau vậy."
Thiệu Phi Phàm không đợi cô mở miệng, vội vã đi ra ngoài, tất nhiên anh không có tâm tư đi nghiên cứu nét mặt của cô. Đau lòng, hay là chột dạ? Tùy tiện cái gì đi! Tóm lại, anh thật lòng chúc phúc, cũng không muốn cùng cô anh có ràng buộc gì, nếu có thể anh cũng muốn cả đời không gặp gỡ, chỉ là rõ ràng rất không có khả năng. Lại không nói cô ta sẽ phải kết hôn cùng Cốc đội, huống chi bọn họ vẫn còn làm ở cùng một cơ quan, cúi đầu không thấy ngẩng đầu lại gặp.
Người phụ nữ này tốt nhất đừng gây toái cho anh, nếu không anh sẽ không nể tình .
Thiệu Phi Phàm mở ra cửa xe cảnh sát rồi ra khỏi cổng nơi làm việc, phía trước cửa sổ phòng cục trưởng ở lầu tám, hai người đưa mắt nhìn anh lái xe rời đi.
"Tiểu Cốc, cậu xem Phi Phàm như thế nào?" Quách cục chắp tay sau lưng đứng ở phía trước cửa sổ.
Cốc đội xoay người lại đi tới bên bàn làm việc "Tâm tư cẩn thận, làm việc nghiêm túc, cũng hiểu được lấy đại cục làm trọng, hữu dũng hữu mưu, dám liều mạng dám xông. Đem nhị đội giao cho cậu ta tôi yên tâm."
Quách cục xoay người lại nở nụ cười, "Thật tính toán điều đi?"
"Vợ tôi cùng người trong nhà cũng muốn tôi hạ xuống điều động, nói là không yên tâm. Tôi suy tính đã lâu rồi, nếu muốn kết hôn với người ta thì phải làm cho gia đình người ta an tâm không phải sao, làm việc ở đâu thì cũng đều là công việc, lại nói điều đi qua đó còn thăng chức nhanh hơn, không chừng tôi không tới bốn mươi liền bò đến vị trí của ngài rồi." Một câu cuối cùng rõ ràng còn mang theo đưa đẩy.
Quách cục"Hừ" một tiếng, phản bác một câu, "Không có chí khí." Lấy địa vị Cốc gia, nếu muốn thăng chức nhanh, vừa bắt đầu cũng sẽ không cho anh ta đi đến đội hình cảnh. Lần này đi nơi khác, chỉ sợ cũng là vì cô dâu mới, đến bây giờ, anh vẫn thật không nhìn ra vị Tự tiểu thư này có nơi nào xuất chúng, có thể để cho một người đàn ông tốt như vậy, cam tâm lui một đường. Chỉ là, hai vợ chồng đều muốn kết hôn, anh là người lãnh đạo tất nhiên sẽ không hỏi nhiều, chỉ có thể chúc phúc."Thế nào cũng phải mời tôi uống rượu mừng cậu điều đi thôi?"
"Đó là tất nhiên, thủ tục phía trên cũng sẽ không làm xong nhanh như vậy. Chỉ là, Quách cục không ngại cho Thiệu Phi Phàm chút thời gian, để cho anh ta chuẩn bị tâm tư."
Nói đến đây, Quách cục còn nhức đầu. Ban đầu khi đi vào, Thiệu Phi Phàm liền giơ chân chất vấn anh có phải Nhà họ Thiệu giúp đỡ hay không, lúc này cậu ta đã được thăng chức nhanh như vậy, sợ là sẽ bị ép hỏi một lần. Người ta được thăng chức thì vui mừng, còn cậu ta thăng quan đến lãnh đạo thì bất bình không vui."Cái này cậu tự mình đi nói với cậu ta đi, trực tiếp nói với cậu ta là cậu tiến cử, đừng làm cho cậu ta đến đây, chất vấn tôi."
"Này?"
Quách cục cười khổ lắc đầu, "Lại nói, cha cậu cùng cha Thiệu Phi Phàm là chiến hữu."
Cốc đội trưởng không hiểu ra sao.
"Cha cậu làm việc ở thành phố G, cậu không nhớ ra Lãnh Đạo ở đó sao?"
"Chú Thiệu?" Cốc đội trưởng sợ hãi kêu "Cậu ta là con trai út của chú Thiệu?"
"Đúng thế."
Thiệu Phi Phàm thu thập hành lý xong, liền nhận được điện thoại của Cốc đội trưởng, không hiểu sao tự nhiên lại bị mắng, trước khi cúp điện thoại anh mới hiểu rõ, thì ra là vì biết được cha của anh là ai.
Anh liền hướng điện thoại rống một tiếng "Tôi cũng không thể gặp ai liền nói cho người ấy cha tôi là ai, tên là gì chứ." Dứt lời, anh tức giận đùng đùng cúp điện thoại. Mới vừa cúp, điện thoại lại vang lên, anh còn cho là Cốc đội trưởng, vừa muốn nhấn tắt máy, lại phát hiện là Thượng Tâm gọi tới, Thiệu Phi Phàm vội vàng nhận điện thoại.
"Anh gọi điện thoại cho ai vậy, tôi gọi nhiều lần vẫn không gọi được."
"Một người nhàm chám gọi điện thoại đến." Anh trả lời qua loa một câu "Tiểu cô nương, cô kết thúc ‘ đóng cửa từ chối tiếp khách ’? Rốt cuộc nhớ tới gọi điện thoại cho tôi sao?"
"Mới không có, là ông nội tôi bảo tôi thông báo cho anh, để sáng mai anh tới nhà tôi một chuyến."
"Ngày mai kh