Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.

h sao!"
"Lạnh?" Tiểu Hồ Đồ nhìn bảo vệ mặc áo tay ngắn ở đại sảnh, lại quay đầu nhìn Thượng Tâm phía sau, cau mày nhìn Thượng Phẩm chỗ tài xế "Anh, Tâm Tâm nói lạnh?"
Thượng Phẩm liếc mắt xem thường, căn bản không thèm để ý lời nói láo của cô, nghiêng người nịt dây an toàn cho Tiểu Hồ Đồ, trầm mặc không nói rồi nổ máy xe.
Tiểu Hồ Đồ phình miệng cũng không truy hỏi nữa.
Xe còn chưa có rời đi phi trường, Thượng Tâm đã nhận được tin nhắn của Thiệu Phi Phàm gửi đến. Tin nhắn rất đơn giản, chỉ có bảy chữ, nhưng lại làm cho trong lòng Thượng Tâm ngọt ngào.
——"Chờ anh trở lại! Phải nhớ anh!"
Thượng Tâm không cầm được cười, biết rõ giờ phút này anh đã tắt điện thoại nhưng vẫn trả lời.
——"Chờ anh trở về! phải nhớ tôi!"( mình cũng không hiểu lắm)
Sau mấy tiếng khi Thiệu Phi Phàm ở phi trường Côn Minh, nhận được cái tin nhắn này, trên mặt cũng cười giống như cô.
Thượng Phẩm mang theo Tiểu Hồ Đồ cùng Thượng Tâm về Nhà họ Thượng, đã nhìn thấy hai em nhà họ Thần, đang ngồi trong phòng khách. Trên lầu có âm thanh xoa mạt chượt.
Thượng Tâm cùng Tiểu Hồ Đồ cũng rất biết điều kêu"Chị Thần, anh Thần." Rồi nắm tay lên lầu. Ánh mắt Thần Tri Thư thủy chung đều đặt ở trên người Thượng Tâm, cho đến khi bóng dáng của cô biến mất ở cầu thang.
Thượng Phẩm đều nhìn thấy tất cả, Thượng Phẩm ngồi vào đối diện hai người họ, cởi áo khoác, nâng ly trà trên bàn lên, nhấp một ngụm, tựa như thở dài nói: "Thần, hồi tâm thôi."
Lời này từ trong miệng Thượng Phẩm nói ra, Thần Tri Thư không thể không kinh ngạc, anh gắt gao nắm quả đấm.
Thượng Phẩm đặt ly trà xuống, ở trên xe anh nhìn từ kính chiếu hậu thấy em mình cầm điện thoại cười cười, anh cũng biết Thần Tri Thư không vui. Nhiều năm như vậy, Thần Tri Thư là người như thế nào anh tự nhiên biết rõ, nói thật, dù biết Thần Tri Thư làm chuyên như vậy với Thượng Tâm, trong lòng anh vẫn nghiêng về phía anh ta.
Bởi vì trong lòng anh ta có Thượng Tâm, đối với một người đàn ông mà nói, tình dục và tình yêu có thể tách ra được, chơi đùa rồi, đến kết hôn, tự nhiên sẽ hiểu được. Đáng tiếc, khi anh ta sai lầm thì Thượng Tâm lại gặp phải Thiệu Phi Phàm, tiếc nuối nhất chính là, Thượng Tâm vẫn thích Thiệu Phi Phàm. Có lẽ, đây chính là duyên phận. Hay là hữu duyên vô phận.
"Thần, Tâm Tâm yêu Thiệu Phi Phàm, nếu như mà tôi không nhìn lầm thì Thiệu Phi Phàm cũng thích Tâm Tâm. Bây giờ bọn họ đã đính hôn, hai người đều có cảm tình, dĩ nhiên là ai cũng không thể chia rẽ. Cậu cùng Tâm Tâm. . . . . . Là không có duyên phận đi!"
Thần Tri Thư đập mạnh một quyền ở trên bàn trà, gạt mạnh bình trà nóng xuống, một tay bị dính nước nóng, trong nháy mắt đỏ một mảnh.
Thần Tri Mặc lấy ra bình nước, giơ tay của anh lên, kêu lên "Em ngu ngốc, cũng bị bỏng rồi. Chú Lý, mau cầm thuốc đên đây."
Chú Lý cầm cái hòm thuốc đến, Thần Tri Thư lặng yên không lên tiếng, để cho chị mình băng bó, băng bó xong cả người cũng ngây ngô dựa vào trên ghế sa lon. Thượng Phẩm lắc đầu một cái liền đứng dậy, đi tới bên cạnh anh, giơ tay lên vỗ vỗ đầu vai, rồi đi lên lầu.
Người mới vừa lên lầu hai, sau lưng liền truyền đến âm thanh của Thần Tri Mặc "Anh cứ chắc chắn Thiệu Phi Phàm thích Thượng Tâm sao? Có phải nếu Thiệu Phi Phàm cũng làm ra chuyện có lỗi Thượng Tâm, thì Tri Thư liền còn có cơ hội?"






Thượng Phẩm liền dừng lại, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra được nét mặt Thần Tri Mặc, từ trước đến giờ cô nói chuyện đều rất có khí thế, khi còn bé chính là như vậy. Dù rõ ràng bị người ta bắt được sai lầm, vẫn có thể tìm được lý do, trợn to mắt nói mình không sai. Cũng như cô hiện tại đứng ở trên tòa án, chỉ cần cô người trong cuộc, đỏ nói thành đen, bảo đảm làm cho mọi người đều tin cô. Giờ phút này, cô nói những lời này, không phải nghi vấn, mà là cảnh cáo.
Cảnh cáo Thượng Phẩm, cô Thần Tri Mặc nhất định sẽ làm cho Thượng Tâm về bên cạnh Thần Tri Thư. Đáng tiếc, cô đã cảnh cáo lầm người.
"Tri Mặc, Thiệu Phi Phàm không phải người cô có thể động vào được. Còn nữa, cô phải nhớ, mặc kệ là ba mẹ tôi còn ba mẹ cô, Thần cùng Tâm Tâm không đi đến được với nhau, bọn họ đều có tiếc nuối, nhưng nếu Tâm Tâm bị Thần hoặc là Thiệu Phi Phàm làm tổn thương, bọn họ sẽ cầm dao găm giết người." Thượng Phẩm nói rất thấp.
Thần Tri Mặc nhìn bóng lưng của anh, đột nhiên cảm thấy giày cao gót dưới chân mệt chết đi, sống lưng thẳng tắp cũng rất đau, "Vậy còn anh?"
"Tôi? Ha ha. . . . . ." Trong tiếng cười cảm giác nói không ra lời, rất tùy ý rất vô ý, anh xoay người, nhìn cô.
"Anh chỉ nói là nếu?"
"Nếu anh phải ngủ cùng người khác sao?"
"Đúng."
Tiểu Hồ Đồ lắc đầu một cái, thấy Thượng Phẩm nhăn mày lại, cô nghịch ngợm cười cười, dùng sức nhảy xuống, đôi tay treo đến trên cổ anh, bắp đùi kẹp hông của anh lại, đầu đội lên trán của anh, "Không có nếu, anh có cần, em sẽ giải quyết giúp anh. Anh, chúng ta làm đi! Em sợ đem anh nín hỏng."
". . . . . ."
——— —————— —————— —————— —————— —————— ———
Thượng Tâm bị