Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342070
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.
àm kiểm tra nhịp tim, đo huyết áp cho Thượng Tâm, tất cả đều bình thường.
Dằn vặt một trận, Thượng Tâm càng thêm chột dạ. Bác sĩ vừa đi, chớp chớp mắt to không nói lời nào.
Hạ Hâm Hữu nháy mắt với Thượng Trạm Bắc, mình tự đi làm cơm cho Tâm Tâm.
"Cãi nhau với Tiểu Thiệu sao?"
Thượng Tâm lắc đầu.
"Vậy tại sao con khóc nhè? Ai chọc Tâm Tâm của ba, ba đi đánh hắn?"
Thượng Tâm lại lắc đầu, dao động xong, ngẩng đầu nhỏ lên nhìn ba của mình, trong lòng tựa như rối bời. "Con....Con...." Lắp bắp "Con" một hồi cũng không còn "Con" ra một câu.
Thượng Tâm không nói, Thượng Trạm Bắc cùng Hạ Hâm Hữu cũng không còn biện pháp, nhưng Hạ Hâm Hữu nói rõ, mặc kệ hai đứa cãi nhau làm tâm tình không tốt, cũng không thể lấy sức khỏe của mình ra đùa giỡn, nên ăn cơm thì ăn cơm, nên ngủ thì ngủ! Thượng Tâm đồng ý, ngoan ngoãn ăn cơm, đôi vợ chồng mới ra khỏi phòng của con gái.
"Vợ à, tôi nhìn có cái gì không đúng nha!"
"Thật có cái gì đó không đúng!"
"... ..."
Thiệu Phi Phàm liên tiếp mấy ngày bận rộn trong cục, cho đến thứ năm mới ngưng nghỉ một ngày. Ngủ cho đến khi tự nhiên tỉnh lại, dọn dẹp xong phòng vừa nghĩ đến Thượng Tâm ngay cả điện thoại cũng không gọi cho mình, thật đúng là đáng giận! Cô gái này còn ngạo mạn hơn mình.
Núi không đến dựa vào ta, ta phải đến dựa sát vào núi.
Đứng dậy, lấy chìa khóa xe dự định đi đến trường học cùng Thượng Tâm ăn trưa. Ai biết, vừa đẩy cửa, Thượng Tâm liền đứng ở trước cửa! Trong lòng vui vẻ, "Bà xã, em rốt cuộc cũng đến tìm tôi."
Thượng Tâm mặt cũng đen, cái miệng nhỏ nhắc cong lên, đẩy Thiệu Phi Phàm một cái vào nhà, trên người tựa hồ mang theo thuốc súng. Thiệu Phi Phàm nghĩ đây là do giận mình không đi tìm cô, đóng cửa tiến đến bên người cô, "Thời gian này bận chân vắt lên cổ rồi...."
"Thiệu Phi Phàm, anh là có phải có tôi hay không có tôi đều như nhau!" Thượng Tâm giọng lạnh như băng đánh gãy lời của Thiệu Phi Phàm, dịch chuyển thân mình giữ một khoảng cách với Thiệu Phi Phàm. Cô chờ lâu như vậy, không ngừng thuyết phục bản thân, Thiệu Phi Phàm không phải người đàn ông bình thường, có lẽ anh không để ý. Nhưng là trong đầu luôn có một âm thanh khác nói cho cô biết, chỉ cần là đàn ông thì đều giống nhau, huống chi thời điểm cô cùng người khác ngủ còn bị chính mắt anh nhìn thấy. Giống như Tự Nãi Tiêm nói, có người đàn ông nào có thể không để ý đến đâu?
Thượng Tâm thầm nghĩ rằng cô tuyệt đối không chịu nổi về sau Thiệu Phi Phàm lấy việc này châm biếm cô, nếu thật sự không được , còn không bằng hiện tại nói rõ ràng thẳng thắn, nhưng là trong lòng lại không buông bỏ được....Thượng Tâm mấy ngày nay vẫn luôn đấu tranh, người và trời giao chiến, có thể nói là thể xác lẫn tinh thần đều tiều tụy. Giờ học không tiếp thu được gì không nói, mà ngay cả đi đường cũng có thể bị vấp ngã. Hôm nay tan học vừa ra khỏi lớp, cô tâm thần bất định lắc lư, thiếu chút nữa đụng vào bảng chỉ đường, nếu không phải được Kỷ Thành giữ chặt, cô không phải là bị đụng cho đến ngốc.
Hoàn toàn không có tâm tư nghĩ đến giờ học buổi trưa, chạy ra khỏi trường ở trên đường phố đi vòng quanh, ai biết đi vòng quanh vòng quanh liền vòng đến trước cửa nhà Thiệu Phi Phàm.
Thiệu Phi Phàm bị Thượng Tâm lúc này nói cho sửng sốt, nghĩ rằng cô lại trúng phải cái gì. Còn không suy nghĩ cẩn thận, Thượng Tâm đã bùng nổ rồi. "Thì ra là thật, anh thật sự có tôi hay không có tôi đều như nhau. Vậy anh còn nói cái gì thích tôi, còn nói cái gì yêu mến tôi!"
"Em làm sao vậy Thượng Tâm? Tôi khi nào thì nói có em hay không có em đều như nhau!" Thật sự là không hiểu ra sao cả.
"Cho dù anh chưa nói, trong lòng anh cũng là nghĩ như vậy, nếu không tôi hỏi anh làm sao anh không trả lời!"
(*Đột ngột thay đổi…)
“Thượng Tâm em sao vậy? Anh nói có hay không có em đều được lúc nào chứ?” Thật là không thể hiểu nổi.
“Coi như anh không nói ra nhưng trong lòng anh nghĩ như vậy, nếu không sao em hỏi anh lại không trả lời!”
“Anh trả lời cái gì cơ chứ, em vừa đến liền hỏi mấy vấn đề không thể hiểu nổi, anh biết trả lời như thế nào?” Thiệu Phi Phàm vẫn không hiểu, sao thoáng cái Thượng Tâm đã biến thành bộ dáng như vậy. “Thượng Tâm, rốt cuộc là em bị làm sao vậy?”
“Em làm sao? Em có thể thế nào? Ngay cả em cũng không biết bản thân mình bị làm sao nữa?” Thượng Tâm bụng đầy ủy khuất nhưng lại không thể nói rõ ra được, cái gai trong lòng đâm vào càng ngày càng sâu, càng sâu thì càng đau, cô bị đau sắp chết mất, cũng sắp phát điên rồi. “Thiệu Phi Phàm, anh có hối hận khi thích em không?”
Thiệu Phi Phàm thật là không biết nên đối với cô như thế nào, muốn vào nhà vệ sinh cầm cho cô cái khăn mặt, ai biết được vừa mới quay người đã bị cô gái nhỏ ôm lấy chân.
Thượng Tâm cho rằng anh muốn đi, vội nhào qua ôm lấy chân anh, “Đừng đi, Thiệu Phi Phàm, anh đừng đi, anh đừng bỏ em! Anh không thể làm cho em thích anh rồi, lại chê em không tốt, không cần em nữa.”
Thiệu Phi Phàm gần như bị cô chọc cười, hình như từ đầu tới cuối anh đề