Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Nằm Vùng Là Một Kĩ Thuật

Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342067

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.

trước máy chụp ảnh. Thiệu Phi Phàm nắm lấy hai bả vai cô cười vui vẻ, “Vợ ơi, cười lên nào”, sau đó cô cười một cái, đèn máy ảnh chợt lóe, sau khi chụp ảnh xong nhiếp ảnh gia hô lên một tiếng “Được rồi.” Hai người được dẫn qua một cửa khác đợi ảnh chụp, sau hai phút ảnh đã rửa xong, hai người lại bị đưa đến một cửa khác (đi làm thủ tục khác). Tuyên thệ, ký tên, từng việc từng việc, tốc độ rất nhanh, cô căn bản không có thời gian nghĩ xem mình đang làm gì.
Bây giờ cầm giấy chứng nhận kết hôn rồi, Thượng Tâm không thể nào tin nổi đây là sự thật! Từ đầu đến cuối làm không đến hai mươi phút, cô từ một thiếu nữ đã trở thành vợ người ta rồi sao? Quay đầu nhìn Thiệu Phi Phàm, “Chúng ta kết hôn rồi?”
Thiệu Phi Phàm cười khẽ, “Giấy chứng nhận kết hôn không phải đang ở trong tay em sao!”
Thượng Tâm siết chặt tờ giấy chứng nhận kết hôn trong tay, vẫn có cảm giác không chân thật. Giơ tay lên đánh một cái thật mạnh vào miệng, “Ối, đau quá!”
Thiệu Phi Phàm bị cô hù dọa, nắm quai hàm của cô, quay mặt cô về phía mình, “Em là hổ hay sao mà lại dùng sức lớn như vậy đánh vào miệng, có thể không đau được sao?” Vừa nói, anh vừa lấy tay vuốt ve mặt cô, làn da Thượng Tâm mềm mịm, vừa đánh một cái như vậy, mặt liền đỏ một mảng. Trong lòng thầm mắng, cô vợ nhỏ này thật ngốc mà. Nhưng người ngốc có cái phúc của người ngốc, nếu không sao có thể gả cho anh cơ chứ! Càng nghĩ như vậy anh lại càng thấy đắc ý.
Khuông mặt nhỏ nhắn của Thượng Tâm hiện lên vẻ đau khổ, “Em đánh để xem có phải đang nằm mơ không?”
“Vậy có phải mơ không?” Anh thuận miệng hỏi.
Cô lắc lắc đầu, đau như vậy khẳng định không phải là nằm mơ rồi. Nhưng mà không đúng, bọn họ đang cãi nhau ở nhà, cãi nhau một hồi, Thiệu Phi Phàm lại hỏi cô chứng minh thư, cầm lấy chứng minh thư rồi lôi kéo cô ra ngoài muốn chứng minh anh sẽ không bỏ rơi cô, sau đó hai người liền kết hôn. Cãi nhau cũng có chút không thể tưởng tượng nổi đi? Cũng không phải là không thể tưởng tượng nổi mà đơn giản chỉ là không thể giải thích rõ được, suy nghĩ viển vông. . . ôi ôi, chính là suy nghĩ viển vông cũng không nghĩ tới kết hôn nha!
“Thiệu Phi Phàm, em vẫn cảm thấy có cái gì không đúng.”
Thiệu Phi Phàm cười khẽ, có đúng hay không thì bọn họ cũng đã kết hôn rồi, tuy là bị kích động mới đi kết hôn, nhưng đời người có mấy lần kích động chứ. “Không phải em sợ anh sẽ không cần em sao? Bây giờ chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp được pháp luật bảo vệ, chính là nói anh không thể bỏ rơi em rồi, em cũng không cần phải suy nghĩ lung tung những chuyện không đâu nữa. Kết hôn rồi, chúng ta là một gia đình, những chuyện xẩy ra trước hôn nhân chúng ta coi như chuyện nhỏ mà bỏ qua, sau này an ổn sống qua ngày, chỉ nghĩ đến tương lai thôi.”
Trong lòng dù có cảm thấy không đúng, khó chịu hơn nữa cũng bị lời nói về cuộc sống an ổn sau này của Thiệu Phi Phàm xóa sạch, anh muốn cô không nghĩ về quá khứ, hứa hẹn với cô về tương lai, sự cảm động vô bờ ngưng tụ ở trong lòng, đối với việc mấy ngày nay cô luôn nghi ngờ này nọ, cố tình gây sự mà cảm thấy hổ thẹn, “Em xin lỗi” vừa nói vừa chủ động lao vào vòng ôm của anh, dán vào bộ ngực của anh, ôm thật chặt lấy hông của anh.
“Cô gái ngốc, nói xin lỗi gì chứ, chúng ta đã trở thành vợ chồng rồi.” Thiệu Phi Phàm cúi đầu hôn lên mái tóc của cô, khóe mắt cười lộ ra những nếp nhăn. Vừa nghĩ tới mới hơn một năm trước hai người gặp nhau trong quán bar LQVE, ai có thể nghĩ đến hôm nay bọn họ sẽ kết hôn chứ! “Sau này em phải thường xuyên nói ba chữ, chính là em yêu anh, không được nói em xin lỗi.”
Thượng Tâm xấu hổ vùi đầu thật sâu vào trong lòng anh, nhưng cái gật đầu nhẹ của cô làm cho không khí trong xe nháy mắt trở nên nồng tình mật ý.
Có điều, đúng lúc này bầu không khí tốt đẹp như vậy, lại có người đến sát phong cảnh.
Thiệu Phi Trì đến cục dân chính, quét mắt nhìn một vòng, vừa đưa mắt liền nhìn thấy chiếc xe cảnh sát của Thiệu Phi Phàm. Tài xế còn chưa dừng xe hẳn, anh đã mở cửa nhảy xuống xe, bước nhanh về phía chiếc xe cảnh sát.
Nhìn cửa kính xe trong suốt có thể thấy được một bên mặt của Thiệu Phi Phàm, không nhìn rõ mặt người phụ nữ được anh ôm vào lòng. Thiệu Phi Trì đã nhiều năm rồi mới mất bình tĩnh như ngày hôm nay, anh đi qua, trực tiếp gõ lên cửa kính xe.
Thiệu Phi Phàm nghe thấy tiếng quay đầu lại, vừa nhìn thấy là anh hai thì có chút kinh ngạc. Lại nhìn thấy anh thở phào nhẹ nhõm, rồi ánh mắt phức tạp thì càng không hiểu gì. Để Thượng Tâm ngồi tử tế rồi mở cửa ra xuống xe, “Anh hai, sao anh lại đến đây?”
“Em còn không biết ngượng mà hỏi anh. Anh hỏi em, em đến cục dân chính làm gì?”
“Đến cục dân chính còn có thể làm gì, tất nhiên là kết hôn rồi. Không kịp đến nhà họ Thượng lấy hộ khẩu, cho nên mới nhờ anh nói với người ta một câu.” Anh nói như đó là chuyện đương nhiên.
Thiểu Phi Trì thở hổn hển, “Kết hôn, kết hôn, em nói thật nhẹ nhàng, cũng không nói là kết hôn với ai, em thật sự nghĩ trái tim của anh hai quá tốt rồi.”
Thượng Tâm lúc này cũng xuống xe, nhìn thấy sắc mặt Thiệu Phi Trì không tốt, cười xấu hổ c