Tác giả: Nhị Nguyệt Sinh
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342308
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.
“Ò!” Thượng Tâm ngơ ngác đưa điện thoại cho anh, chỉ thấy Thiệu Phi Phàm nhanh chóng ấn số. Cùng bên kia huyên thuyên nói một hồi, sau đó mới cười hì hì kéo tay cô đi ra ngoài.
“Thiệu Phi Phàm, chúng ta đi làm gì vậy?” Cô vẫn như cũ không hiểu ra làm sao.
Ngắt cái mũi nhỏ bé của cô, mặc áo khoác vào, cầm theo chìa khóa xe dắt cô xuống tầng, thần bí nói: “Đi chứng minh anh sẽ không bỏ rơi em.”
(* Mắt thấy không còn đường tiến nữa thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hi vọng)
Thiệu Phi Trì nhận được điện thoại của Thiệu Phi Phàm thì rất kinh ngạc, e rằng đây là lần đầu tiên đứa em trai này chủ động gọi điện thoại cho anh, “A Thiệu, tìm anh có việc gì?”
“Anh hai, anh có quen người của cục dân chính không?”
Ơ, thì ra là có việc cần anh giúp, việc này càng hiếm gặp nha, “Quen thì có quen, em có việc sao?”
“Có, bây giờ em phải đến cục dân chính làm chút việc, nhưng thiếu mất một vài chứng từ, anh có thể nói với họ một câu không.”
“Chuyện nhỏ, em cứ đến đó đi, bây giờ anh liền gọi điện thoại cho chủ nhiệm cục dân chính, em cứ trực tiếp đến đó là được.”
“Cảm ơn anh hai!”
Thiệu Phi Trì cúp máy, nhướng lông mày. Tuy nói không phải là cùng một mẹ sinh ra, nhưng vẫn là em trai của mình, ba anh em bọn họ là thật sự yêu thương nhau. Cả nhà chưa từng coi nó là người ngoài, chỉ có Thiệu Phi Phàm luôn xem mình là người ngoài thôi. Từ khi đặt hôn nhân với nhà họ Thượng, mới kéo gần khoảng cách giữa người nhà bọn họ, ba cũng cười nhiều hơn. Hôm nay, Thiệu Phi Phàm có chuyện liền chủ động gọi điện thoại cho anh, anh rất vui mừng.
Lập tức gọi điện cho cục dân chính, cúp điện thoại xong thì đoàn trưởng Từ bước vào. Vừa nhìn thấy mặt anh mang theo thần sắc vui vẻ thì trêu đùa hỏi: “Đồng chí chính ủy có chuyện vui gì vậy?”
Thiệu Phi Trì bĩu môi, “Tôi làm gì có chuyện vui nào. Là đứa em trai cứng đầu nhà tôi hôm nay đột nhiên gọi điện thoại nhờ tôi một việc, người làm anh như chúng tôi cũng thật là hèn mọn, giúp người ta làm việc mà còn vui tươi hớn hở. Vì vậy tôi mới gọi điện thoại cho chủ nhiệm Tạ của cục dân chính.”
Đoàn trưởng Từ vừa nghe thấy vội nói, “Cục dân chính? Chỗ đó không phải là nơi kết hôn, li hôn sao? Em trai ngài đi đến đó làm gì?”
“Nói cái gì mà chứng từ không đầy đủ, hỏi tôi có quen người ta thì nói giúp một câu…” Thiệu Phi Trì còn chưa nói hết lời, trong lòng lộp bộp một cái, “Ai da, không phải là tên cứng đầu đó mang con gái nhà người ta đi nhận giấy kết hôn đấy chứ?”
“Em trai của ngài không phải là đã đính hôn với cháu gái của thủ trưởng Thượng sao?” Đoàn trưởng Từ cũng buồn bực theo.
“Đúng là đã đính hôn rồi, nhưng đứa bé đó mới hai mươi tuổi, người nhà họ Thượng làm sao nỡ gả sớm như vậy”, càng nói càng buồn bực, nếu như Thiệu Phi Phàm đi nhận giấy đăng ký với Thượng Tâm, cùng lắm là thêm cái tội tiền trảm hậu tấu. Nhưng nếu nó đi nhận giấy đăng ký với người khác thì đó chính là tội lớn phản quốc. Tiểu tử, cậu đừng có hại chết anh hai cậu nha.
“Không được, tôi phải đi xem sao”. Nói xong, Thiệu Phi Trì lập tức rời khỏi phòng làm việc, đi ra khỏi cửa rồi mới nhớ tới, quay đầu lại xin nghỉ, “Đoàn trưởng, chiều nay tôi nghỉ.” Không đợi đoàn trưởng Từ đáp ứng người đã quay người đi mất rồi.
Đoàn trưởng Từ nhìn ngoài cửa không thấy bóng dáng anh nữa, cười cười lắc đầu, rõ ràng là em trai anh ta cưới vợ, nhưng so với chính mình cưới vợ anh ta còn kích động hơn. Hơn nữa, khi anh ta từ quân khu chạy tới cục dân chính, chỉ sợ người ta đã nhận được giấy đăng ký từ lâu rồi.
…
Thiệu Phi Phàm mang Thượng Tâm chạy xe thẳng đến cục dân chính, chủ nhiệm Tạ của cục dân chính biết được là em trai của Thiệu Phi Trì, rất nhiệt tình tiếp đón bọn họ, nộp tiền, chụp ảnh, tuyên thệ, …tất cả các thủ tục không đến hai mươi phút đã làm xong.
“Chúc mừng hai người, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.” Nhận lấy hai tờ giấy chứng nhận màu đỏ chót từ trong tay của nhân viên làm việc, Thiệu Phi Phàm lớn tiếng nói lời cảm ơn.
“Cảnh sát Thiệu, khi nào tổ chức tiệc cưới nhớ gửi cho tôi một thiệp mời đấy nhé!” Chủ nhiệm Tạ
Cười ha ha nói.
Không có chủ nhiệm Tạ giúp đỡ thì Thiệu Phi Phàm cũng không có cách nào nhận được giấy đăng kí, cười ha ha đáp lời, “Tất nhiên, tất nhiên, hôm nay rất cám ơn ngài.”
“Cảm ơn gì chứ, chỉ là chuyện nhỏ. Nếu có vấn đề gì tôi nhất định sẽ đi tìm chính ủy Thiệu,” chủ nhiệm Từ mở miệng nói đùa. Nhưng vừa quay đầu lại nhìn cô dâu, sao lại có vẻ mặt ngơ ngác ngốc nghếch thế này? “Cô dâu vui quá còn chưa hoàn hồn lại.”
Thiệu Phi Phàm cúi đầu nhìn Thượng Tâm, nhịn không được thấp giọng cười, nào phải bộ dáng vui mừng không nói nên lời, rõ ràng là não bộ chưa kịp hoạt động! Anh hàn huyên vài câu với chủ nhiêm Tạ rồi lôi kéo Thượng Tâm vẫn còn đang mơ hồ lên xe.
Mở hai tờ giấy chứng nhận kết hôn ra, sau đó gật đầu một cái, đưa cho Thượng Tâm
Thượng Tâm cầm giấy chứng nhận, nhìn biểu tượng quốc huy ở ngay chính giữa, lại mở ra xem ảnh hai người vừa mới chụp, thấy mình ở trong ảnh cười thật ngốc nghếch. Vừa rồi cô như người mất hồn bị kéo đến