Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1419 lượt.
bị anh vỗ mông như vậy, nhất thời khuôn mặt cô đỏ bừng.
“ Mấy cô y tá chỉ muốn anh và Ngô Chí Viễn kể chuyện chiến trường, anh hy vọng các cô ấy hiểu biết tình huống, càng nhớ rõ máu xương đã hi sinh.”
Nghe anh nói như vậy, cô cũng thu hồi tâm tính vui đùa, ôm cổ anh.
Chung Linh cảm thấy từ người yêu biến thành vợ chồng thì tâm tính cũng dần thay đổi. Ví dụ như, trước khi kết hôn, bạn phát hiện ra khuyết điểm của bạn trai , như là ăn cơm phát ra tiếng rất to, chân thối,.. thì bạn sẽ rất rất phản cảm, có thể cũng chính những khuyết điểm đấy làm cho hai người chia tay nhưng sau khi gả cho người đó rồi thì bạn cũng không quá chú ý đến những điều đó. Bạn sẽ càng chú ý đến sức khỏe của chồng, sự nghiệp của chồng. Có lẽ bạn sẽ chẳng bao giờ chấp nhận giặt nội y của người khác nhưng nếu là của chồng thì bạn có thể chịu được, kể cả bạn cảm thấy nó cực bẩn.
Chung Linh ở bệnh viện chăm sóc Chu Bảo Cương, chuyện quan trọng nhất là giúp anh đi vệ sinh. Ngay lúc đầu, anh nằm trên giường không thể động cho nên cái gì cũng phải làm ở giường. Nhưng chuyện này chẳng đáng kể, đúng không? Đó là chồng cô, cô có thể vì anh mà làm hết thảy.
Chu Bảo Cương được Chung Linh chăm sóc như vậy, quả thực là rất cảm động. Anh không phải là không hiểu, anh cũng biết tất cả việc cô làm. Có một lần, trong lúc cô đang thu dọn sạch sẽ, nhìn vợ đầy mồ hôi, anh đã nói: “ Tiểu Linh, đời này anh chỉ có một người vợ là em, nếu anh đối với em không tốt thì anh không xứng đáng làm người.” Cô biết anh đau cô, thương cô vất vả nhưng đây chính là cô nguyện ý, vì anh làm gì đó đều làm cô hạnh phúc.
Chung Linh chọn một ngày thời tiết đẹp, thân thể anh cũng đã khôi phục khá tốt, đã có thể ra hoa viên tản bộ. Cô nghĩ có nên nói chân tướng cho anh hay không.
“ Anh, em….có việc muốn nói thẳng thắn với anh.”
Chung Linh nói, vẻ mặt vô cùng lo lắng, khiến anh nhìn cô kinh ngạc.
“ Nói!”. Biểu tình của anh rất nghiêm túc, hơi lo lắng nội dung mà cô muốn nói.
“ Anh, kì thật mọi người đều có thể phạm sai lầm, đúng không? Chủ tịch Mao đão nói, nếu phạm sai lầm mà có thể sửa mới là đồng chí tốt, anh nói có đúng không?”
“ Đúng.”
“ Anh, kì thật em không phải cố ý nhưng tình huống lúc đó… anh vừa mới vào chiến trường cho nên em…”
Lúc này cô rất sợ hãi!
“ Em rốt cuộc muốn nói gì?”
Chu Bảo Cương khẩn trương ngồi dậy, sao lại có cảm giác không tốt thế này, chẳng lẽ cô ấy có người khác? Chẳng lẽ cô ấy đã không thể nhẫn nại được nữa? Chẳng lẽ… Anh thực sự có cảm giác không thở nổi nữa.
“ Em…”
Chung Linh khẩn trương, sợ hãi nói không nên lời.
“ Nói!”
Chu Bảo Cương đã gần như rống lên.
“ Cốc cốc”, y tá Tiểu Vương bước vào thì anh rống to một tiếng “ cút” đuổi người ra ngoài. Chung Linh càng sợ hãi.
“ Nói, em muốn thẳng thắn cái gì?”
Đã đến nước này rồi thì không có khả năng lùi bước.
“ Em không có mang thai.” Chung Linh nói xong cúi đầu.
“ Em không phải có…”
May quá, Chu Bảo Cương thấy may mắn không phải là kết quả tệ nhất là anh nghĩ đến. Đợi đã, cô ấy nói cái gì?
“ Em vừa nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”
“ Em.. em nói em không có mang thai.” Cô lo lắng nhìn anh.
“ Em… vậy em vì sao…”. Anh chấn kinh.
“ Em sợ anh không về được.”
Vẻ mặt anh khiếp sợ, vợ anh thế nhưng lại lừa anh. Anh không nói gì, nằm trên giường thở, tức giận, thất vọng.
Chung Linh nhìn dáng vẻ của anh cũng hoảng, làm sao bây giờ? Anh không thể quá kích động.
“ Anh, em sai rồi, thật sự em không nên dối gạt anh, anh đừng tức giận, đối với thân thể không tốt.”
Chung Linh vội vàng tiến đến, an ủi, lấy lòng anh.
“ Em thực sự là dám dối gạt anh.” Anh khó chịu nhắm mắt lại.
“ Anh, em sai rồi, em nhất định sẽ sinh con cho anh mà.”
Chung Linh nhìn anh chịu đả kích sâu sắc như vậy cũng thấy băn khoăn.
Hai vợ chồng son bắt đầu giận dỗi. Trên thực tế là Chu Bảo Cương không để ý đến Chung Linh còn cô chỉ có thể dỗ anh, lấy lòng anh. Cho anh lau mặt thì anh quay đầu đi, cô biết đáng lẽ cô không nên nhất thời tùy hứng. Nhìn khuôn mặt gầy yếu của anh, cô thực sự đau lòng. Không để ý đến anh đang giãy dụa, cô dùng sức ôm lấy bờ vai của anh.
“ Em muốn sinh con cho anh, em so với anh còn thất vọng hơn. Đừng trách em, em hy vọng anh có động lực để sinh tồn, hy vọng anh còn sống trở về.”
Chung Linh khóc, sự thống khổ khi ấy cô vĩnh viễn không bao giờ quên. Thật sự là Chu Bảo Cương rất thất vọng nhưng anh cũng biết lý do cô nói dối.
Chung Linh đi tìm Tiểu Vương, an ủi cô ấy, cũng may đối với anh hùng chiến đấu mọi người đều nhẫn nại , tha thứ. Tiểu Vương giữ chặt cô, liên tiếp hỏi đông hỏi tây, đối với quân nhân là một lòng hướng tới. Thật sự là thanh niên. Làm quân nhân khó, làm vợ quân nhân còn khó hơn. Gả cho một quân nhân, bạn chẳng khác nào làm bạn với tịch mịch, bạn phải kiên cường hơn những người phụ nữ khác. Hiện tại các cô gái hướng tới quân nhân không khác nào các fan theo đuổi thần tượng sau này. Tiểu Vương liên thanh hỏi cô , anh thích ăn gì, bình thường giải trí bằng cái gì, chuyện tình yêu ngày xưa nh