Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
rồi, anh sẽ không nói.”
Kéo tay Chung Linh xuống chóp mũi, bàn tay cô thang thảng hương thơm. Thơm quá!
Chung Linh dùng sức ôm anh, hơn một tháng rồi mới được gặp anh. Tham lam ngửi hương vị trên người anh , hạnh phúc quá!
“ Trên người em sao lại thơm như vậy? Chờ anh tắm rửa trở lại. Anh muốn…”
Chu Bảo Cương vừa ở hôn cổ cô vừa bên tai cô thủ thỉ .
“ Anh xấu lắm!”
Thật là! Sao cô không sớm nhận ra là anh lại sắc như vậy!
“ Được rồi, anh phải đi rồi, xe còn đợi ở bên ngoài.”
Trước khi rời đi, anh lại hôn sâu cô một lần nữa đến nỗi đầu lưỡi cô tê rần. Nhìn anh lên xe rời đi, chưa kịp nói gì thì xe đã xuất phát, chỉ để lại cô trong bóng đêm.
Lần này anh đi lại kéo dài mấy ngày liền. Buổi sáng hôm sau, Hàn Minh Minh đến chơi nhà, vừa văn Vu Nhã Tĩnh cũng ở nhà cô. Ba người từ ngày hôm đó quen nhau đến giờ, phần lớn đều tụ họp ở nhà Chung Linh. Hàn Minh Minh thực tế là tốt hơn so với tưởng tượng của Chung Linh, trừ bỏ có hơi chút tùy hứng và ích kỉ thì con người cũng được, nhưng mà Vu Nhã Tĩnh cũng không cho cô ấy mặt mũi, nhất là cái biểu hiện tôi là người thành phố của Hàn Minh Minh, Vu Nhã Tĩnh không thích một chút nào. Hiện tại Hàn Minh Minh mang thai nên đối với con gái của Vu Nhã Tĩnh rất là yêu thích, Chung Linh cũng thích đứa nhỏ này cho nên Đại Nha là người chào đón nhất. Ba người ở một chỗ thường xuyên đàm luận về vấn đề mang thai và giáo dục con cái.
Bởi vì Vu Nhã Tĩnh là người Đông Bắc, lại còn phải chăm con cho nên thường xuyên đến nhà Chung Linh cọ cơm chứ không nguyện ý nấu cơm lắm. Chung Linh thì lại rất thích tự mình nấu ăn, thứ nhất là vì sở thích,thứ hai là vì Chu Bảo Cương lúc nào về cũng có thể ăn đến đồ ăn ngon và khác biệt. Hàn Minh Minh là người phía Nam cho nên thích ăn cay hoặc là ngọt, lúc nấu ăn thường cho đường, hơn nữa lại chưa bao giờ ăn rau mà không có nấu chín. Chung Linh và Vu Nhã Tĩnh đều nói người Đông Bắc có thể ăn sườn xào chua ngọt hoặc cá chua ngọt nhưng món nào mà cũng cho đường thì hai người không thích ăn. Thêm vào đó, lúc Hàn Minh Minh nhìn thấy Chung Linh và Vu Nhã Tĩnh ăn hành tây, tương trám thì cô ấy còn chê cười khiến cho hai người còn lại không thích cùng cô ấy ăn cơm. Cho nên, lúc nấu cơm, Chung Linh cũng không để ý đến Hàn Minh Minh, cô không phải bảo mẫu, có thể cùng người có cùng khẩu vị ăn là hưởng thụ, còn vì người khác nấu cơm lại là chuyện khác.
“ Chị à, chị định công tác cái gì chưa?”. Hàn Minh Minh hỏi. Bình thường mà nói người nhà tùy quân đều được sắp xếp công việc cho.
“ Không có, sao thế?”. Chung Linh còn không biết có chuyện tốt như vậy.
“ Không biết họ sẽ sắp xếp cho chúng ta việc gì?”. Hàn Minh Minh vốn là có công việc đàng hoàng nhưng vì tùy quân theo chồng nên đành bỏ.
Ba người đến thị trấn phụ cận liền cùng với người của căn tin chia ra. Ước đinh thời gian gặp lại thì phân công nhau hành động. Hàn Minh Minh muốn đi mua quần áo. Vu Nhã Tĩnh cũng muốn đi mua quần áo và chút đồ ăn cho con gái. Sữa của cô ấy không đủ cho Đại Nha , phải mua sữa bột mà hiện thời sữa bột thật đắt tiền. Chung Linh cùng Vu Nhã Tĩnh thay nhau ôm đứa nhỏ, ba người đi dạo và ngắm nghía các cửa hàng nhỏ, quần áo bán sẵn không có nhiều lắm cũng không có kiểu dáng nào đẹp, Chung Linh không có mua nhưng thật ra có coi trong mấy khối vải bông, trong đó có một khối màu trắng. Chung Linh rất thích, vải dệt dầy, lại là thuần vải bông, rất thích hợp làm áo ngủ. Vu Nhã Tĩnh không mua quần áo gì, quần áo của cô ấy cũng không mới, cô ấy chỉ mua sữa bột thôi. Chung Linh nghĩ chi phí cho trẻ con thật lớn, nhất là tình trạng sữa không đủ phải mua sữa bột. Xem ra cuộc sống của vợ chồng Vu Nhã Tĩnh cũng không dư dả gì. Nói thật hiện tại người có tiền dư dả cũng không nhiều lắm, như Hàn Minh Minh thì có thể bởi vì cha mẹ cô ấy đều là cán bộ cao cấp trong thành phố, lại chỉ có một đứa con gái cho nên khẳng định sẽ trợ cấp cho con gái.
Chung Linh cũng không thể giúp Vu Nhã Tĩnh cái gì, tuy vậy cô cũng mua cho Đại Nha mấy cân táo, mấy chai nước trái cây, coi như là đồ ăn phụ trợ cho nó. Hàn Minh Minh mua váy, là một chiếc màu hồng rất diễm lệ. Chung Linh cũng thấy nó rất đẹp, không thể không nói ánh mắt của Hàn Minh Minh cũng không tệ lắm. Chung Linh và Vu Nhã Tĩnh đều khen chiếc váy, Hàn Minh Minh cực kì đắc ý nhưng Chung Linh chợt nghĩ đến một vấn đề, cô ấy có thể mặc váy được mấy ngày nữa đây?
Về đến nhà, Chung Linh vui sướng nhìn khúc vải, xúc cảm sờ vào cũng rất được. Cô tranh thủ thời gian làm thành một cái áo ngủ. Kì thật cũng đơn giản, chỉ cần thắt lưng một chút làm thì một chiếc váy liền, cũng chẳng cần dùng đến máy may. Sau khi làm xong, cô liền thử luôn, cảm giác cũng được lắm. Hiện tại trời dần trở lạnh, cô làm cả tay áo dài cho chiếc váy ngủ.
Mãi mà không thấy tin tức gì của anh. Hàng ngày cô ngoại trừ quét tước, nấu ăn thì chẳng có việc gì làm. Tháng Chín đến rồi, trời càng ngày càng lạnh, Đại Nha bị bệnh khiến cho Vu Nhã Tĩnh gấp gáp như đi trên than hồng. Ma