Tác giả: Cần Thái
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/812 lượt.
thể chán ghét Phương Thanh Mân được a? Vốn dĩ cô ấy xuất thân là con nhà giàu có, thế nhưng không có nửa điểm kiêu ngạo tự mãn, người cũng hiền hoà. . . . . .
Người như vậy, lại là "bạn gái cũ" của anh.
Nghe nói hai người là thanh mai trúc mã cũng nhau lớn lên, đến cuối cùng kết cục lại là bình thản mà chia tay; nếu như ngay cả Phương Thanh Mân đều không thể lưu lại ở bên cạnh anh, bản thân mình có cái gì để thắng được cô ấy đây chứ?
Nghĩ vậy, lòng Từ Như Nhân không khỏi trầm xuống.
"Như Nhân?" Thấy cô lại xuất thần, trong mắt Phương Thanh Mân hiện lên sự nghi hoặc. "Hôm nay cô làm sao vậy? Luôn thất thần?" Cô cẩn thận nhớ lại, chính mình có nói gì sai sao? Vừa nghĩ như thế. . . . . .
"Như Nhân, cô có bạn trai rồi à?" Giọng nói hưng phấn giống như phát hiện một đại lục mới vậy.
Cô không có bạn trai, cô chỉ có bạn giường! Hơn nữa, bạn giường của cô, lại chính là "Bạn trai cũ" của người phụ nữ trước mắt.
Từ Như Nhân trầm mặc, đột nhiên cảm giác cảnh đẹp mà mình chờ đợi trở nên càng thêm xa vời.
"Không nói lời nào. . . . . . Quả nhiên là có nội tình." Phương Thanh Mân thay đổi sang bộ dạng thần thần bí bí. "Mau nói cho tôi biết, là người đàn ông nào vận số tốt như vậy, có thể làm cho cô vừa ý?"
"Không có." Từ Như Nhân gục đầu xuống, không phát hiện phòng thư ký lúc này đã có thêm một người nữa.
"Em đến chỗ anh chỉ là để quấy nhiễu các nhân viên của anh làm việc thôi phải không?" Nửa giờ trước chợt nghe thấy tin tức Phương Thanh Mân đến đây, ở văn phòng chờ cả buổi không thấy người đâu, Tào Doãn Anh rất nhận mệnh mà đi ra bắt người.
Không nghĩ tới, vừa vặn nghe thấy câu "Không có" kia, lại làm cho tâm tình của anh chìm đến đáy cốc!
Không có sao? Vậy anh tính là cái gì?
"Cái gì quấy nhiễu, nói khó nghe như vậy!" Phương Thanh Mân ra vẻ sinh khí mà trừng mắt với Tào Doãn Anh. "Đã lâu không gặp, nhưng vừa mới mở miệng thì lại không có lời nào tốt đẹp cả!"
"Anh là ăn ngay nói thẳng." Tào Doãn Anh tức giận mà trừng mắt ngược trở lại. "Người đã đến đây còn không vào gặp, ở bên ngoài này lề mề cái gì?"
"Em tâm sự với Như Nhân ah, anh cho rằng ai cũng đều giống anh sao, thích điên cuồng với công việc ah?"
"Cô ấy so với anh còn siêng năng làm việc hơn gấp mấy lần nữa kìa." Nhàn nhạt mà liếc về phía Từ Như Nhân vẫn đang im lặng nãy giờ, ngoài ý muốn phát hiện cô rõ ràng đang ngẩn người.
"Ai nha nha, lại ngẩn người, nhất định là suy nghĩ về đàn ông." Phương Thanh Mân cười khanh khách, thật cao hứng chứng kiến Từ Như Nhân đã "Thông suốt" rồi. "Thật là may, tôi còn sợ cô bị cái đàn ông không có tình thú này lây bệnh, đến cuối cùng ngoại trừ công việc thì cái gì cũng không quan tâm."
"Em im miệng cho anh!" Tào Doãn Anh ra tay ôm lấy cổ Phương Thanh Mân, cân nhắc muốn vặn gãy nó hay không. "Cùng anh vào văn phòng, đừng ở ngoài này làm chuyện mất mặt xấu hổ!"
Trước khi rời đi, không quên thoáng nhìn về hướng Từ Như Nhân, nhíu mày, suy nghĩ hình như cô ấy có cái gì đó không được bình thường thì phải?
Nhìn cử chỉ thân mật của hai người, Từ Như Nhân cúi đầu xuống, cảm thấy một hồi choáng váng.
Mà người được xưng là sinh vật ngoại lai nhất phòng Quan Na Na, tức thì líu ríu chạy về phía Thư ký Hoàng.
"Chị Hoàng, cô ấy là ai vậy? Người thật xinh đẹp ah! Đứng chung một chỗ với tổng giám đốc siêu xứng luôn." Quan Na Na hâm mộ nói, cô yêu nhất tuấn nam mỹ nữ, nhìn như là một cảnh đẹp làm người vui tâm tình tốt. "Cô ấy là bạn gái của tổng giám đốc sao? Vậy sao từ trước đến giờ chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy? Tổng giám đốc mới vừa rồi còn nở nụ cười a. . . . . ."
Ba tháng gần đây, chỉ thấy qua bộ dáng tổng giám đốc trở mặt khủng bố mắng chửi người khác, cũng chưa có thấy qua cái bộ dạng anh cười nhẹ nhàng như vậy.
Thư ký Hoàng không trả lời cô ấy, chỉ là có chút lo lắng nhìn qua Từ Như Nhân vẫn còn đang ngơ ngác đứng tại nguyên chỗ. "Trợ lý Từ? Cô có khỏe không?"
"Hả? Tôi không sao." Từ Như Nhân hoàn hồn, giật giật khóe miệng, đưa sắp văn kiện mới vừa nhận ra. "Cái này làm phiền cô sắp xếp dùm."
"Từ Như Nhân, người phụ nữ như cô dựa vào cái gì đối với tôi như vậy?" Câu "Trưởng phòng Vương" kia giống như là giọt nước cuối cùng làm tràng ly, Vương Danh Thông toàn bộ bạo phát, hoàn toàn không để ý vị trí hiện tại của mình đang đứng là ở gần chỗ cửa ra vào, bên cạnh còn có những người khác, một ngụm oán khí không ói không thống khoái.
"Tôi ở Long Tinh làm hai mươi lăm năm, lúc cô vừa mới sinh ra tôi đã làm trong công ty này rồi, tôi đối với công ty tận tâm tận lực, hơn nửa đời người đều vì công ty này mà cống hiến, cô dựa vào cái gì mà giáng chức của tôi chứ? Cô nghĩ mình là ai hả?"
Từ Như Nhân lui hai bước, cùng lão ta giữ một khoảng cách, nhưng Vương Danh Thông lập tức lại tiến tới gần, đáy mắt đỏ thẫm chất đầy sự không cam lòng cùng phẫn hận.
"Cô cho rằng cô rất giỏi sao? Bất quá là dựa vào thân thể hướng lên trên mà bò thôi! Cựu tổng giám đốc cùng tổng giám đốc hiện thời cũng thật là mắ