Tác giả: Cần Thái
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134815
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/815 lượt.
t bị mù rồi, nên mới rơi vào bẫy của cô! Hai cha con dùng chung một người phụ nữ, cũng không sợ người khác chê cười! Như thế nào, nghe nói đến cả thiếu gia của "Tập đoàn Phong Thái" cũng là đày tờ dưới váy của cô mà, cô rất đắc ý đúng không? Không biết xấu hổ!"
"Vương quản lý, ông tại nói loạn cái gì vậy hả?" Quan Na Na nhìn không được mà nhảy ra phát lên giọng nói chính nghĩa, lại làm cho Vương Danh Thông đẩy qua một bên.
"Tôi nói sai chỗ nào nào?" Vương Danh Thông vẫn hung ác trừng mắt với Từ Như Nhân, giận dữ vì cô vẫn đang giữ được vẻ mặt bình tĩnh. "Quả nhiên là đồ con riêng không có gia giáo, cô với mẹ cô là cùng một cái dạng! Chỉ biết dựa vào đàn ông rồi dùng sắc đẹp, tôi thử đợi xem cô có thể hung hăng càn quấy bao lâu! Mẹ nào con nấy, cô chờ coi cô với mẹ cô cũng chỉ có cùng một cái kết cục mà thôi, bị đàn ông chơi đùa đủ rồi quăng, đứa con sinh ra đến cả ba nó là ai cũng không biết!"
"Câm miệng!"
"Đã đủ rồi!"
Hai giọng nam đang rất tức giận đồng thời vang lên từ hai hướng khác nhau, Vương Danh Thông cùng bọn người Thư ký Hoàng đang đứng một bên quay đầu nhìn lại, phát hiện Tào Doãn Anh đang hừng hực lửa giận cuồng nộ xông ra từ phòng tổng giám đốc bên kia, còn có Phương Thanh Mân đang nhíu mày đi theo phía sau; mà nhìn qua một một giọng nói khác, là theo phương hướng thang máy truyền đến đây, mở miệng là Trần Sĩ Kiệt mặt không chút biểu tình mà đi tới.
Đang lúc toàn bộ mọi người đều nghĩ "Xong đời" rồi, giọng nói kinh ngạc của Phương Thanh Mân khiến cho ánh mắt của tất cả mọi người kéo về trên người khổ chủ.
"Như Nhân?"
Vương Danh Thông vừa quay đầu lại, chính là thấy một sắp giấy từ đâu bay tới đập vào mặt mình, mang theo từng cơn đau đớn.
"Mẹ tôi không phải là người mà loại người như ông có thể vũ nhục được đâu!"
Từ Như Nhân mới vừa rồi dù có bị mắng khó nghe hơn nữa cũng không có phản ứng, nhưng ngay thời điểm đối phương làm nhục mẹ mình liền hoàn toàn tức giận, cô cầm lấy tất cả các loại đồ vật có thể ném được của mình mà hướng Vương Danh Thông ném đi.
"Ông nghĩ ông là ai! Ông dựa vào cái gì ở trước mặt tôi nói nhưng lời này? So với mẹ tôi ngay cả một sợi tóc của mẹ tôi thôi ông cũng còn kém xa lắm! Ông thì biết cái gì ——" đồ đạc ném xong, cô tức giận mà xông lên trước muốn dùng quyền cước công kích.
"Tiểu Nhân." Mạo hiểm nguy hiểm đến với khuôn mặt của mình Trần Sĩ Kiệt đi vào bên người cô, thò tay ngăn lại động tác của cô, đem cô kéo vào trong ngực. "Ổn rồi, đừng khóc."
"Người phụ nữ điên này ——" bị một tập tài liệu dày đánh cho cháng váng đầu óc, cái trán thậm chí còn bị giấy do Từ Như Nhân ném ra sát cho chảy máu, Vương Danh Thông chật vật mà trừng mắt với Từ Như Nhân. "Cô dám đánh tôi? Tôi nhất định kiến cô ——"
Một quyền của Tào Doãn Anh đánh rớt nhưng lời còn lại mà lão ta muốn nói.
"Tôi chờ ông tới kiện, cút!" Rống giận như sấm vang, khiến cho Vương Danh Thông rất nhanh mà kẹp đuôi trốn chạy.
Chân mày của Tào Doãn Anh vẫn không hề dãn ra, đi tới trước mặt Từ Như Nhân, Trần Sĩ Kiệt vẫn không hề buông tay ra.
"Buông tay, tôi sẽ đưa cô ấy về." Nắm đấm vừa dùng để đánh người kia lần nữa nắm chặt, mục tiêu là người đàn ông không thức thời trước mắt này.
"Không làm phiền." Trên mặt Trần Sĩ Kiệt không còn nụ cười dễ gần thân thiện của ngày thường, mà là một bộ dạng lạnh nhạt trào phúng. "Tiểu Nhân đã bị người ta nói đến khó nghe như vậy rồi, nếu lại để cho anh đưa về, ai biết được ngày mai còn có thể nổi lên lời đồn đại dạng gì nữa?"
"Nếu là anh thì cũng chả tốt gì hơn." Nắm đấm đã siết đến không thể chặt hơn, Tào Doãn Anh phản kích, với hành động của anh ta cũng sẽ khiến cho Từ Như Nhân rơi vào một cục diện khó xử không kém gì.
"Nếu như không có "tiền lệ" là cha con các người, chuyện của tôi với Tiểu Nhân sẽ bị hiểu lầm thành như vậy sao?" Trần Sĩ Kiệt lạnh lùng trào phúng một câu. "Anh dám nói, anh chưa từng nghe qua loại đồn đãi bất lợi đối với cô như vầy sao? Anh thậm chí không hề vì cô ấy mà làm sáng tỏ qua!"
"Thật buồn cười! Nếu như đối với tất cả mọi lời đồn đại đều phải tốn công tốn sức đi làm sáng tỏ, tôi mỗi ngày lo chuyện mở họp báo cũng đủ mất cả ngày rồi!" Tào Doãn Anh cũng không tin bản thân Trần Sĩ Kiệt lại sẽ đi làm chuyện nhàm chán như vậy.
"Với những chuyện liên quan đến danh dự của Tiểu Nhân, anh cũng đã có thể không để ý như vậy, huống chi chỉ là chuyện nhỏ này của cô ấy phải không?" Cũng đã ồn ào thành như vậy, Trần Sĩ Kiệt cũng không hề nhịn nữa, dứt khoát một lần nói rõ. "Loại đồn đãi này ngay cả tôi cũng đã nghe đến, càng không cần nói đến phiên bản ở bên trong nội bộ công ty mà tôi nghe thấy, có cái còn nói rõ anh không thích cô ấy đến cỡ nào, mỗi lần tìm được cơ hội thì sẽ tận dung hết khả năng mà anh có để nghiêm khắc với cô ấy, anh dám phủ nhận sao?"
Tào Doãn Anh hoàn toàn không thể phản bác lại, mặc dù chuyện làm khó dễ này phần lớn là do tư tâm riêng của anh, muốn huyên náo để cô chuyển hướng cầu viện mình, nhưng. . . . . . Cô chưa từng cầu qua, mà ngay cả lần này, cô cũng núp ở người khác tr