Tác giả: Cần Thái
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134808
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/808 lượt.
ong ngực người khác!
Chẳng lẽ trong lòng cô, anh không quan trọng, không đáng tin cậy gì như vậy sao?
"Đúng là không thể phủ nhận, nhưng chuyện này cùng với anh không quan hệ."
"Chuyện của Tiểu Nhân chính là có quan hệ với tôi." Cánh tay Trần Sĩ Kiệt đang đỡ Từ Như Nhân thị uy mà xiết chặt. "Bây giờ tôi sẽ nói cho anh biết, mà mọi chuyện cũng nên nói rõ ràng luôn đi. Anh nếu thật sự có tâm đối tốt với Tiểu Nhân, thì cũng sẽ không thể không rõ ràng minh bạch mà theo cô lâu đến như vậy, một bên thì cùng cô ấy thân mật, mặt khác lại để cô ấy ở trong công ty tứ cố vô thân mà chống chọi với dư luận, anh căn bản không xứng với cô ấy!
Lời mà Trần Sĩ Kiệt nói, lại khiến cho Tào Doãn Anh phải đen mặt, đồng thời cũng khiến người khác khiếp sợ không thôi.
Nói như vậy, tổng giám đốc cùng trợ lý Từ. . . . . . Thật sự . . . . . . Có chuyện hay để nói rồi à!
"Đừng nói nữa." Không kịp ngăn cản anh, Từ Như Nhân chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn sự tình tiếp tục chuyển biến. Cũng tốt, cô vốn cũng đang do dự không biết làm như thế nào để mở miệng, nay Trần Sĩ Kiệt nói như vậy coi như cũng là giúp cô một tay rồi!
Nói rõ, tỉnh mộng, chính mình cũng nên rời đi thôi.
"Chúng ta đi thôi!" Cô cúi thấp đầu, không muốn nhìn biểu cảm hiện tại trên mặt người đàn ông kia nữa.
Trong hai năm qua, chỉ cần đến ngày giỗ của mẹ cô, vào buổi chiều anh cũng sẽ nghĩ việc, quấn lấy cô mà cùng nhau ăn bữa ăn đó.
Hai người không hề nói chuyện, chỉ yên lặng mà ngồi ăn.
Mà bây giờ, anh rõ ràng nghe thấy mùi vị kia.
Một tay còn cầm nắp nồi Từ Như Nhân như là có chút ngoài ý muốn khi nhìn thấy sự xuất hiện của anh, kinh ngạc mà cùng anh nhìn nhau một lúc lâu, vẫn không biết nói gì cho phải, chỉ làm thêm hai chén cơm, rồi bưng nồi thịt lên bàn ăn.
Khác hẳn với trước kia, Tào Doãn Anh lại mở miệng. "Em có khỏe không?"
"Uh." Từ Như Nhân vùi đầu ăn cơm, không có ngẩng đầu nhìn anh.
Anh nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cô, cũng chỉ có thể nhìn đỉnh đầu cô.
"Ngay cả nhìn anh cũng không muốn sao?" Từ khi nào mà bản thân mình lại khiến cho cô chán ghét đến như vậy? Nhớ tới lời Trần Sĩ Kiệt đã nói, hẳn là cô cũng đang trách anh? Trách anh cho tới nay vẫn chưa bao giờ bảo vệ cô thật tốt sao?
"Không có." Từ Như Nhân vẫn không ngẩng đầu lên.
Tào Doãn Anh để đũa xuống, không còn muốn ăn nữa.
Anh không phải không bảo vệ cô, trái lại nữa kìa, anh gần là quá muốn bảo vệ cô, mới có thể bức cô như vậy, hi vọng cô có thể từ bỏ công việc này rời bỏ cái thương trường một chút cũng không thích hợp với cô này, hi vọng cô có thể toàn tâm toàn ỷ lại là chính mình.
Anh làm như vậy, là sai lầm rồi sao?
Nhìn Từ Như Nhân kiên trì không chịu ngẩng đầu lên, anh cảm giác mình không biết nên nói cái gì, rồi lại phát hiện bất luận hiện tại anh muốn nói gì đi nữa, nghe cũng chỉ giống như là lấy cớ với biện giải.
Lúc trước không chịu nói rõ tâm ý của mình với cô, hiện tại dù có nói, thì cũng đã muộn rồi?
Bên môi lộ ra nụ cười khổ, anh thử vài lần, rồi mới trấn định nói ta nghi vấn của mình.
"Em muốn tới "Vàng bạc đá quý Phong Dương" sao?" Anh nhớ tới lời cha mình đã nói, nếu như Từ Như Nhân muốn rời đi, hãy để cho cô đi; lời mà Trần Sĩ Kiệt đã nói vẫn còn vang lên bên tai anh, có lẽ sau khi cô rời đi, có thể cô sẽ vui vẻ hơn.
Tuy rằng thật đáng tiếc mình lại không phải là người đã thay đổi cô, nhưng nhìn bộ dáng ngày đó cô rúc vào trong ngực Trần Sĩ Kiệt, anh nguyện ý chúc phúc.
". . . . . . Không biết." Không biết tại sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này, Từ Như Nhân cũng ngừng động tác ăn uống của mình, chờ anh.
"Uh!" Tào Doãn Anh một lần nữa nhặt đũa, yên lặng ăn xong phần cơm của mình, rồi lẳng lặng đứng dậy.
"Anh vẫn chưa nói với em chuyện này, món bò kho mà em nấu ăn rất ngon."
Câu nói bất ngờ này, rốt cuộc cũng khiến cho Từ Như Nhân ngẩng đầu lên.
Tào Doãn Anh mang theo nụ cười, lại có một chút ý tứ chua chát nói. "Trần Sĩ Kiệt. . . . . . Dường như rất thích hợp với em!"
Anh móc ra một vật gì đó để bên cạnh chén của mình, không nói thêm một lời nào nữa mà rời đi.
Từ Như Nhân nhẹ buông tay, hơi giật mình mà nhìn chùm chìa khóa trước mặt. . . . . .
"Anh hai, em là nhờ anh đi "trợ giúp" mà, sao anh lại đi phá hỏng gia can nhà người ta làm cái gì?" Nghe xong lời kể của Trần Sĩ Kiệt, Trần Ý Hoan tức giận mà trợn mắt liếc qua.
"Anh là suy nghĩ cho bọn họ, nên mới hạ một liều thuốc nhắc nhở đấy chứ." Lão thần Trần Sĩ Kiệt phản bát.
"Vậy sao?" Trần Ý Hoan cười vô cùng ngọt ngào, ngọt ngào như mật. "Anh làm như vậy, rõ ràng là vì không vừa mắt bất mãn với người ta."
Bị em gái xem thấu tâm tư, Trần Sĩ Kiệt cũng không phủ nhận. "Quả thật là do anh tức giận nên mới nói như vậy, anh không nghĩ tới nhân viên cao cấp của "Long Tinh" lại là một kẻ như vậy, cho dù có là chuyện đại sự gì, cũng không thể nói khó nghe như vậy đối với một người phụ nữ."
Lại còn chưa nói đến người bị làm cho nhục nhã đó lại là Từ Như Nhân, cái tên